Chương 25: (Vô Đề)

Sau khi xác nhận kẻ hiến tế cho tà thần là anh cả, tôi vô cùng bối rối.

Anh ta quả thật là anh lớn trong nhà, từ lúc kiếm được tiền, anh ta vô cùng hào phóng với những đứa em như chúng tôi.

Từ lúc anh cả đột nhiên khỏi bệnh, em ba chết thảm, lại nhớ đến việc anh cả đột nhiên phát tài, anh ba liên tưởng tất cả sự việc lại nên muốn âm thầm thoát khỏi đây.

"Em lên lầu ngủ đi, bọn anh ngồi đây, ở nhà..." Anh ba cười khổ, "Đỏ như Dương Nguyên Thạch kia vậy."

Em ba ngày mai lấy chồng, bầu không khí trong gia đình đáng lẽ phải rất vui.

Mà bầu không khí vui mừng này lại tương đương với câu: Đỏ như máu.

Tôi nhìn anh hai đứng ngoài cửa rồi đứng dậy lên lầu.

Về đến phòng, nhìn vali đang xếp dang dở, tôi kéo nó lên định xếp đồ tiếp để ngày mai mang đi, nhưng nghĩ lại, nếu vác vali xuống nhà, tôi chắc chắn không thể trốn được.

Vừa dẹp bỏ suy nghĩ xếp vali, tôi bỗng nghe thấy tiếng của Liễu Tu Trạc: "Em không đi được đâu."

Tôi lập tức quay đầu thì thấy Liễu Tu Trạc mặc áo bào trắng, tóc dài rối bù đang ngồi bên giường: "Đêm nay tuyết lớn phủ đầy đường, ngày mai các đường đi sẽ bị phong tỏa, hai người muốn rời khỏi thôn cũng khó."

Tôi vội chạy đi mở cửa sổ xem, không biết từ khi nào bên ngoài đã đổ tuyết lớn.

Gió cuồn cuộn ập vào khiến tôi lạnh đến rùng mình.

Đóng cửa sổ lại, tôi quay đầu hỏi Liễu Tu Trạc: "Vậy phải làm sao đây?"

"Minh Cộng vừa uống máu nên rất mạnh, đương nhiên sẽ không để em chạy thoát, tạm thời cứ chờ xem bước tiếp theo." Liễu tu Trạc vỗ bên giường, "Suy nghĩ nhiều cũng vô ích, đi ngủ sớm đi, chỉ cần biết ai là kẻ huyết tế tà thần thì dễ xử lý rồi."

Tôi nhìn ngón tay thon dài của anh, bỗng nhớ tới việc mình và anh tối qua ở trên giường này...

Mặt tôi đỏ bừng, ấp a ấp úng nói: "Bây giờ tôi không có tâm trạng..."

Liễu Tu Trạc khẽ cười: "Đêm nay sẽ rất lạnh, tôi chỉ giúp em làm ấm giường thôi."

Tôi đâu phải con nít đâu mà cần làm ấm giường!

Có điều từ nhỏ tay chân tôi đã lạnh như băng, đến mùa đông toàn phải nhờ chăn điện, lần này về vội nên không mang, tôi vốn định đi mua nhưng cứ liên tục xảy ra chuyện không may.

Tối qua xem như tôi chủ động, cũng không thể ngủ với người ta rồi mà không chịu trách nhiệm đúng không?

Hơn nữa tôi cũng không phải người cãi láo, vì thế dứt khoát leo lên giường nằm.

Liễu Tu Trạc tự cũng tự nhiên lên giường, đưa tay nâng đầu tôi gác lên cánh tay anh, còn tay phải ôm tôi vào lòng.

Hơi thở của anh thanh mát, cơ thể lại ấm áp dễ chịu, vô cùng thoải mái.

Anh còn không quên đôi chân lạnh lẽo của tôi.

"Không phải người ta bảo thân rắn lạnh như băng, còn phải ngủ đông sao? Anh là xà tiên, sao lại không cần ngủ đông, cơ thể cũng ấm như vậy nhỉ?"

Người ta họ Liễu thì chắc là Liễu tiên, tức xà tiên.

Liễu Tu Trạc đang xoa chân giúp tôi bỗng cứng đờ, chỉ ừ nhẹ, không trả lời.

Dù gì thì hồ tiên hay xà tiên trong Liêu trai đều không thích người khác hỏi về việc tu luyện của mình, tôi nghĩ chắc mình đã vô tình xâm phạm quyền riêng tư của anh nên không hỏi nữa.

Người trưởng thành mà, nên biết điểm dừng.

Tôi chỉ rúc vào vòng tay anh, thuật lại lời anh ba nói cho anh nghe.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!