2
Sau khi trở về anh cả giống như bị mất trí, mọi người có hỏi gì anh cũng không trả lời.
Tôi giúp chị họ xử lý vết thương, chỉ hơi trầy da thôi, không có vấn đề gì lớn.
Xảy ra chuyện như vậy, mọi người không còn tâm trạng gì nữa, cứ thức như thế đến rạng sáng rồi đào mộ.
Nhưng đào còn chưa sâu, chúng tôi lại thấy một tổ mối.
Tiếp tục đào xuống, bên dưới toàn là mối trắng vì lạnh mà trở nên trắng bệch, trông như trứng côn trùng, nhìn rất đáng sợ.
Thầy phong thủy nói: "Mối ăn cốt nhục của mình để sống. Bị mối ăn thế này, thảo nào thế hệ con cháu không thể lập gia đình. May mà dời mộ kịp, nếu không gia tộc đã tuyệt hậu rồi."
Lũ mối hung dữ đến nổi không chỉ quan tài bị ăn mà hài cốt bên trong cũng đầy mối.
Người lớn trong nhà vừa gọi điện đặt làm quan tài mới vừa khóc lóc than mình bất hiếu không sớm phát hiện mộ tổ tiên bị mối ăn.
Những đứa cháu như chúng tôi được giao nhiệm vụ nhặt xương diệt mối.
May mà nhiều người, chưa đến giữa trưa công việc đã xong xuôi. Sau đó cháu gái như chúng tôi cầm ô che quan tài, còn cháu trai cầm cờ dẫn đường đến ngôi mộ mới.
Tuy trời vẫn đang đổ mưa khiến việc dời mộ khó khăn nhưng hương khói bên đá nhân duyên vẫn rất vượng.
Có điều khi đi ngang đá nhân duyên, bỗng có tiếng sấm vang lên, bát đại kim cương khiêng quan tài giật mình đến run chân, quan tài mới va vào cạnh của đá nhân xuyên, một lớp sơn bong đi.
Mọi người vội vã hỗ trợ bát đại kim cương, vừa cố lau sạch lớp sơn dính trên đá nhân duyên vừa cố sơn lại cho quan tài mới.
Khi quan tài mới được sơn lại và đưa xuống huyệt, trời đang đổ mưa bỗng có tuyết rơi dày đặc.
Tấm bạt không thể che chắn, bông tuyết rơi xuống quan tài mới, đạo sĩ làm lễ ngẩng đầu nhìn chúng tôi, nhưng ông ta không nói gì, chỉ tiếp tục làm lễ làm lễ rồi cho chôn cất.
Sau đó mọi người xếp hàng trước bia mộ, lần lượt báo tên, thắp nhang, nâng ly và bái lạy.
Khi xong việc thì trời đã tối.
Mọi người phàn nàn trong nhóm chat, mộ cũng đã chuyển rồi, nhân duyên cũng giành về rồi, còn không cưới vợ lấy chồng cũng không thể trách chúng tôi, chỉ có thể trách mộ tổ tiên không được dời đúng cách, đá nhân duyên không đủ thần kỳ.
Nhưng anh cả hay than vãn nhiều nhất lần này không nói câu nào.
Thức cả đêm, tôi cởi bộ đồ tang, tắm nước nóng, ăn vài miếng rồi đi ngủ sớm.
Lần này tôi ngủ rất sâu.
Tôi nghe có người gọi mình: "Giang Dụ... Giang Dụ...
Giọng nói bán nam bán nữ đó khiến cơ thể con người ta rạo rực ngứa ngáy, khó chịu muốn đứng dậy đi theo tiếng động.
Nhưng vừa nhúc nhích, tôi lại nghe tiếng người đàn ông trong mơ tối qua hét lên: "Cút! Dám cướp người của ta hả!"
Sau đó là tiếng cái người bán nam bán nữ kia hét lên.
Tôi giật mình tỉnh dậy, xem di động thì thấy đã hơn 6 giờ sáng.
Đang nhớ lại giấc mơ kỳ lạ kia thì tôi bỗng nghe có người kêu to: "Bố Giang Dụ ơi, cháu cả nhà ông đang làm bậy ở đá nhân duyên kìa, mau đi xem đi!"
Sau đó là tiếng bố mẹ tôi hạ giọng nói với người kia, tôi không nghe rõ, nhưng hình như đã xảy ra việc lớn rồi, vì thế tôi vội thay đồ chạy ra, gặp ngay mẹ.
"Giang Dụ, mau gọi cho bác cả con đi, anh họ con xảy ra chuyện rồi, mau lên!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!