Chương 19: Huyết tế tà thần - 4.1

Tôi ngất đi chưa được bao lâu thì bị cơn đau đánh thức.

Kế đến là tiếng hét của mẹ và tiếng quát của bác hai.

Tôi quay sang nhìn tà thạch thì thấy bố và bác hai đang cởi áo khoác chạy về phía Dương Nguyên Thạch.

1

Dương Nguyên Thạch cao hơn một người trưởng thành, bố tôi và bác hai cởi nhìn tảng đá đầy máu, không dám trèo lên.

Em ba nằm bên trên, tay chân duỗi ra trong tư thế kỳ lạ, máu vẫn cứ chảy, phôi thai bị lấy ra được con bé đặt lên trước ngực như cho con bú.

Người rõ ràng đã tắc thở.

"Tế thạch thần, tế thạch thần..." Tiếng cười quái dị của mợ cả vang lên phía sau chúng tôi.

Tôi sợ hãi kéo mẹ tránh sang một bên nhường đường.

Mợ cả nhìn tôi chằm chằm nhưng đôi chân lại chậm rãi bước về phía Dương Nguyên Thạch.

Càng đi về phía trước, cổ bà ta càng vặn ngược ra sau như bị gãy, đôi mắt đỏ ngầu mở to trông như có thể rớt ra khỏi hốc mắt bất cứ lúc nào.

Bà ta đi không nhìn đường, cứ thế đập thẳng vào tảng đá. Lúc này bà ta mới đứng thẳng người, quỳ rạp xuống, vừa khóc vừa bò đến chỗ Dương Nguyên Thạch rồi lè lưỡi l**m máu trên tảng đá như anh cả.

Theo hành động l**m, cổ bà ta nâng lên 90 độ trông kỳ lạ như một con rắn đang bò lên trên.

Bố tôi và bác hai cũng sợ hãi không biết làm thế nào, thậm chí không dám đến kéo mợ cả lại, chỉ có thể gọi điện cho bác cả.

"Đừng nhìn!" Mẹ tôi hoàn hồn, vội che mắt tôi lại, quay mặt tôi đi.

Bụng tôi lại co thắt khó chịu khó tả: "Chúng ta về trước thôi."

Mẹ con tôi run rẩy đỡ nhau đi bộ về nhà.

Vô tình quay đầu lại, tôi thấy hình như Liễu Tu Trạc đang đứng ngôi mộ mới, nhưng đến khi híp mắt để nhìn kỹ hơn thì anh đã biến mất.

Lời em ba nói trước khi chết giống hệt những gì chị lớn nói khi bị tà thần ám.

Người tôi quan tâm...

Tà thạch kia đã bắt đầu hại đến những người tôi quan tâm!

Nhưng người tôi quan tâm nhiều hơn không phải nên là bố mẹ tôi sao?

Sao lại thành chị lớn và em ba?

Chẳng lẽ những việc kỳ lạ xảy ra trong nhà thật sự là vì tôi không gả cho tà thần mà gây ra sao?

Mẹ con tôi đỡ nhau về nhà, uống ly nước ấm để bình tĩnh lại.

Sau khi sờ xương đuôi rắn trên cổ tôi để chắc chắn nó vẫn còn đó, mẹ tôi nói: "Đợi bố con về chúng ta sẽ đi ngay."

Thấy tay mẹ run run, tôi vội nắm lấy xoa bóp cho bà.

Nghĩ lại cảnh em ba tự rạch bụng lấy thai nhi ra, tôi khiếp sợ hỏi: "Nếu em ba đã có thai thì sao không dẫn người đàn ông kia về ra mắt rồi kết hôn?"

Mẹ tôi thở dài: "Hôm trước họ đập đầu bị thương phải đến bệnh viện băng bó truyền dịch nhưng em ba con nhất quyết không chịu. Bác cả của con đoán được gì đó nên hỏi tới cùng thì mới biết con bé đã mang thai hơn bốn tháng."

Nghĩ là mấy lần em ba ngập ngừng nhìn tôi là muốn kể tôi nghe chuyện này, nhờ tôi nói hộ sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!