Ngay khi tôi vừa duỗi tay ôm lấy cổ Liễu Tu Trạc, anh lập tức hôn tôi.
Cự mãng nóng rực theo đó ngẩng đầu lên.
Tôi bị hôn đến mức không thở nổi.
Cho đến khi anh buông tôi ra, tôi chỉ biết thở hổn hển.
Bên hông vừa được thả lỏng bỗng bị một bàn tay to lớn ôm chặt, cảm giác đau nhức căng tức lại ập đến.
Cơ thể tôi cứ thế mà mềm nhũn.
"Giang Vũ." Liễu Tu Trạc ôm tôi, nhẹ nhàng hôn lên môi tôi, "Còn chỗ nào khó chịu không?"
Tôi muốn trả lời nhưng khi mở miệng lại không nói được thành tiếng.
Tại thời điểm này, anh với khuôn mặt tuấn tú dịu dàng như làn gió lại nói những lời không biết xấu hổ.
Tôi vừa ngại ngùng, vừa bất mãn, lại tức giận, ngẩng đầu đáp lại nụ hôn của anh.
Sau nụ hôn này, thế giới như quay cuồng.
Tôi không còn cơ hội chủ động, anh mượn thế tấn công, eo bị anh giữ chặt, còn chân tôi không biết sao lại quấn lấy anh.
Cơ thể như cây khô nổi trên mặt nước, bướm bay trong gió.
Không biết qua bao lâu, toàn thân tôi hoàn toàn tê dại, chỉ biết ôm Liễu Tu Trạc thật chặt.
Nhưng anh lại ấn mạnh vào tôi như muốn cùng tôi hòa vào làm một.
Ngay khi tôi tưởng bản thân sắp chết, anh lại ôm chân trở mình.
Tôi dùng chút sức lực cầu xin anh.
Nhưng vừa nói ra, nụ hôn của anh lại tấn công: "Anh vốn định tha cho em, là chính em..."
Chính tôi làm sao?
Lúc này tôi chẳng còn tỉnh táo để suy nghĩ.
Tôi chỉ biết tâm trí của mình bị anh đánh bay.
Cuối cùng, tôi mơ màng thiếp đi trong vòng tay và nụ hôn thật sâu của anh.
Lần nữa tỉnh lại, tôi bị đánh thức bởi tiếng cãi vã của bố mẹ.
Tôi sợ hãi bật dậy, nhanh chóng túm lấy chăn bông, sau đó s* s**ng khắp cơ thể.
Quần áo trên người, toàn thân sảng khoái, nhưng cảm giác đau nhức, mềm nhũn và tê dại trong người vẫn còn đó.
"Giang vũ tỉnh rồi, ông hỏi con bé đi! Nhà họ Giang các ông có bao giờ coi nó là con cái trong nhà không? Trong mắt mấy ông chỉ có ba thằng con trai của anh cả anh! À quên, bây giờ một thằng không được tính là con trai nữa, chỉ còn hai thằng thôi!" Mẹ tôi tức giận trừng mắt nói.
Bố tôi cũng trong cơn thịnh nộ, quay sang nói với tôi: "Giang Vũ, gia đình gặp việc lạ, anh họ con bị thương nặng, rời đi vào lúc này là không hợp lý."
Tôi cau mày hỏi bố: "Thế chị họ thì sao?"
Tôi nhớ trước khi ngất xỉu, chị ấy đã đánh bố tôi thì phải?
Nhắc đến việc này, mẹ tôi lạnh lùng quát: "Nó đang bị trói ở nhà kìa, nghe đâu là bị thần đá nhập hồn, nếu con không chịu gả cho thần đá thì nó sẽ bị nhập mãi, không ngừng ám con. Chuyện tốt không đến lượt con, mà chuyện xấu gì cũng đều do lỗi của con hết đấy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!