Chương 15: (Vô Đề)

Tôi không phải đứa con gái không hiểu chuyện đời. Khi chạm vào thứ đó, tôi biết nó là gì, thậm chí còn cảm nhận rõ hình dạng và sức nóng của nó.

Tôi theo bản năng ngẩng đầu nhìn Liễu Tu Trạc, nhưng điều tôi nhìn thấy chỉ có chiếc cằm rắn chắc và đôi môi mím chặt của anh.

Chân tôi lạnh buốt. Anh lấy ít nước rửa đôi chân trần của tôi.

Mùa đông lạnh giá, những ngón tay của tôi co rún lại vì lạnh, lòng bàn chân cũng siết chặt.

"Ực..." Yết hầu anh lên xuống, nuốt nước bọt.

Lúc này nước đã ấm.

Anh nhẹ nhàng giúp tôi xoa bóp ngón chân và cả lòng bàn chân.

Hành động tuy nhẹ nhàng nhưng hình ảnh làn nước trong vắt cùng đôi chân trắng nõn được những ngón tay thon dài của anh v**t v* lại mang đến cảm giác kỳ lạ.

Sức nóng ngày càng mãnh liệt.

Tôi không còn là thiếu nữ ngây thơ nữa. Dù bao nhiêu năm qua không có bạn trai nhưng tôi vẫn có d*c v*ng mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng có.

Tôi hít sâu một hơi, đá chân đứng dậy.

Nhưng mới nhúc nhích, sau lưng tôi lại đè vào vật kia.

"Sắp xong rồi." Liễu Tú Trạc đột nhiên dùng sức nắm lấy chân tôi.

Lòng bàn chân nhạy cảm chạm vào đầu ngón tay mang đến cảm giác ngứa ngáy khó tả, cứ như đầu ngón tay đó không phải chạm vào lòng bàn chân, mà là đi thẳng vào trái tim.

Tôi không dám cử động nữa, tựa đầu vào cánh tay anh.

Hiện là đêm đông, còn ở ngoài sông, nhưng cơ thể tôi lại khô nóng, đầu óc mơ màng. 

May mà Liễu Tu Trạc làm rất nhanh, anh sợ tôi bị cảm lạnh nên rửa chân cho tôi bằng hai lần nước rồi giũ ống tay áo lau khô cho tôi.

Cả quá trình vô cùng tỉ mỉ, không phải lau qua sơ sài mà nhẹ nhàng nâng niu từng ngón chân.

Dù anh làm gì, trái tim tôi đều nhộn nhạo.

Tôi muốn ngăn anh lại, nhưng đồng thời cũng muốn thúc giục anh.

Tôi chỉ há miệng thở dài nhưng lại phát ra tiếng r*n r*.

Tôi xấu hổ cúi gằm mặt, cắn chặt vào quần áo của anh, thậm chí không dám thở.

Thứ sau lưng tôi nóng rực như thể sẵn sàng xuyên thủng qua bộ đồ nâng tôi lên.

Cả hai đều phải kiên nhẫn, không ai nói gì.

Mãi đến khi lau xong mười ngón chân cho tôi, Liễu Tu Trạc cởi vạt áo ngoài quấn lấy hai chân, sau đó đợi tôi đứng dậy.

Tôi không dám lộ mặt, đầu tựa vào khuỷu tay của anh, toàn thân nóng như lửa đốt.

Liễu Tu Trạc không nói gì, anh bế tôi lên, tôi mới cảm nhận có một làn gió thì đã ngã xuống chiếc giường quen thuộc.

Tay Liễu Tu Trạc rời khỏi cổ tôi, lùi lại một chút, sau đó đặt lên phần hông, ấn nhẹ: "Ở đây có một cái gai, tôi cần rút nó ra."

Tôi nhớ tới hình ảnh chị họ đâm cái gì đó vào sau lưng mình, sốt ruột hỏi: "Nghiêm trọng lắm sao?"

"Sẽ dễ... Khụ... đ*ng t*nh." Anh giải thích, "Nghe đồn núi Thanh Thành có rất nhiều rắn thích h**n ** với phụ nữ, sinh ra xà nữ. Trong bộ phận sinh dục của xà nữ có một thứ như lưỡi rắn. Khi cô gái đó h**n **, cái lưỡi này thò ra, người đàn ông sẽ chết ngay lập tức. Nếu xà nữ muốn quan hệ bình thường với đàn ông thì có thể vu dược trước, chờ cô gái hưng phấn nhổ lưỡi rắn đó ra, sau đó tranh thủ cắt đi. Khi lưỡi rắn không còn, gai xương để lại sẽ thành thứ gợi tình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!