Chương 13: Dục xà cổ ngẫu

Anh cả nằm trong quan tài bị mối cắn, bộ phận g*** h** ch*n đã bị cắn đến mức lộ ra xương trắng.

Quan tài vừa mở, vô số con mối bò vào miệng, mũi, tai và mắt anh ta.

Mẹ tôi sợ hãi hét lên rồi ngất đi.

1

Đội cứu hộ cũng chưa từng gặp cảnh tượng như vậy bao giờ.

Liên quan đến mạng sống con người, lại có quá nhiều vết thương, không ai dám khử trùng, may thay xe cấp cứu chỉ vừa đi, mọi người vội gọi họ trở lại.

"Người bên trong là ai vậy? Tôi phải xem xem ai to gan chui vào mộ tổ tiên nhà họ Giang. Thảo nào lại xảy ra việc lạ, rõ ràng có kẻ muốn hại nhà họ Giang mà!" Bác cả bị giữ lại, vẫn còn ồn ào.

Tôi nhìn bác cả

- người không biết gì

- với ánh mắt thông cảm, sau đó cùng bố đưa mẹ đi.

Chúng tôi ấn vào huyệt nhân trung của mẹ, mẹ vừa tỉnh lại, lập tức nôn mửa.

Bố bị bác cả đánh vào đầu, chỗ vết thương hiện đang sức tấy, ông bất lực cười khổ nói với bác hai: "Em đưa mẹ Giang Vũ về trước, anh hai ở đây hỗ trợ nhé."

Bác hai muốn khuyên nhưng nhìn trán bố tôi, chỉ đành gật đầu.

Bố cõng mẹ về nhà mà không nói một lời.

Hương khói cạnh đá nhân duyên càng ngày càng vượng, mọi người đến cúng bái thần đá rồi chạy đi xem việc lạ.

Có người còn gọi bố tôi lại, giả vờ quan tâm để hỏi thăm.

Bố lấy cớ mẹ tôi không khỏe, vội về nhà.

Về đến nhà, bố cõng mẹ về phòng, tôi đi tìm dầu rồi mang vào sau.

Mẹ ngồi bên giường nói với tôi: "Giang Vũ, về phòng thu dọn đồ đạc đi."

Bố im lặng không nói gì.

Tối qua anh cả bị thương rất nặng, hôm nay lại đột nhiên xuất hiện trong quan tài nhưng quan tài lại không có dấu vết bị cạy mở.

Sự việc càng ngày càng kỳ lạ, mẹ tôi nhất quyết không ở quê nhà đón Tết nữa.

Với tính cách của bố, nếu có chuyện gì xảy ra với anh cả, người cháu ông đề cao nhất, ông chắc chắn sẽ ở lại.

Hai người nhất định sẽ cãi nhau, nhưng dù mẹ giữ im lặng thì bà cũng sẽ không chịu thua.

Tôi vội về phòng xếp hành lý.

Thật ra quần áo vẫn còn trong vali chưa lấy ra, chỉ cần cho đồ vệ sinh cá nhân vào.

Trong lúc dọn dẹp, tôi nghe thấy tiếng bước chân mệt mỏi và tiếng thở dài.

Tưởng là mẹ, tôi vừa tiếp tục công việc vừa an ủi: "Bố không đi thì chúng ta đi trước, ông ấy sẽ đi sau thôi."

Nhưng giây sau sống lưng tôi căng chặt, có một cánh tay ôm eo tôi, tay còn lại nhẹ nhàng v**t v* lưng tôi.

Thấy không ổn, tôi lập tức đẩy người đó ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!