Chương 11: (Vô Đề)

Rắn bò ra khỏi hang giữa mùa đông giá rét là cảnh tượng hiếm gặp.

Dù những người tụ tập không dám ồn ào hay đến quá gần thì điều đó cũng không cản được hành động chụp ảnh lại.

Ba người gia đình chúng tôi không dám tỏ ra tức giận khi chứng kiến cảnh tượng này, sợ làm lũ rắn giật mình.

"Đã gọi cứu hộ rồi." Chú hai đứng phía ngoài cầm di động đi vào, "Anh cũng nói anh cả mau về."

Bố tôi nghiến răng: "Cái quái gì đang diễn ra vậy?"

"Chắc là rắn sau núi. Mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm, chúng không ngủ đông được, vừa hay bên này có mộ ấm nên bò tới đây, dựa vào thân nhiệt của chị dâu cậu để hấp thu nhiệt độ." Đạo sĩ Hồ giải thích, "Yên tâm đi, thời điểm ngủ đông, thường thì rắn sẽ không ăn, không tấn công con người, chị dâu cậu chỉ đang hôn mê thôi."

Quả thật khi ngủ đông, chúng chỉ tỉnh dậy khi có ánh nắng.

Nhưng đó chỉ là điều thông thường, ai mà ngờ lại có cảnh hàng ngàn con rắn cùng bò ra ngủ cạnh người chứ.

Tôi lại nhớ đến giấc mơ kỳ lạ đêm qua.

Liễu Tu Trạc rốt cuộc có biết hay không?

Tôi kéo đạo sĩ Hồ sang một bên, hỏi: "Đạo sĩ nói thật cho tôi biết đi, đây rốt cuộc là chuyện gì?"

"Vạn rắn chôn cùng, tất cả cốt nhục tiêu tan." Đạo sĩ Hồ thở dài, "Nhà họ Giang các cô gặp nạn diệt vong rồi."

Sau đó ông ta bỏ đi, mặc kệ tất cả.

Tôi muốn đuổi theo nhưng lúc này bộ phận cứu hộ đã đến.

Tuy đã có chuẩn bị nhưng thấy cảnh này, bọn họ cũng giật mình. Sợ đám đông làm ồn đến lũ rắn, họ sơ tán mọi người trước, kể cả gia đình chúng tôi, sau đó bao vây quanh ngôi mộ, đề phòng lũ rắn bò ra.

Xe cấp cứu đã đợi sẵn, chỉ cần cứu thím cả ra là sẽ lập tức đưa đến bệnh viện.

Xảy ra chuyện lạ như vậy, càng ngày càng nhiều người tụ tập quanh đá nhân duyên.

Không ít người xì xào.

"Nhà họ Giang dời mộ để lấy nhân duyên từ đá nhân duyên, bây giờ nhiều việc lạ liên tiếp xảy ra, e rằng là thần đá hiển linh, cho họ tỉnh ngủ!"

"Trước giờ chưa từng có chuyện đang mùa đông lại xuất hiện nhiều rắn thế này, còn không cắn người, chứng minh thần đá có thật, tôi phải đốt nhiều giấy một chút, xin thần phù hộ cho thằng hai nhà tôi ngày mai xem mắt thành công."

"Đúng đúng, thần đá hiển linh!"

Thần đá hiển linh nhưng lại xảy ra việc lạ, đây rõ ràng là tà thần, bọn họ không sợ sao?

Nghe họ nói, tôi nhìn sang vết máu dính trên Âm Dương Thạch.

Chẳng lẽ bọn họ không nhìn thấy?

Tôi vừa quay đầu lại thì thấy có hai người đàn ông đang xách một con gà lớn, nhổ lông, chém một nhát, tưới máu lên tảng đá.

Nhìn máu gà dọc theo tảng đá chảy xuống rồi từ từ thấm vào, bụng tôi liền quặn thắt.

Thấy tôi nhìn, mẹ tôi hạ giọng nói: "Muốn con trai lấy vợ thì hiến tế cho Âm Nguyên Thạch, muốn con gái gả chồng thì hiến tế cho Dương Nguyên Thạch, vật phẩm tốt nhất là máu."

Nghe mẹ giải thích, tôi mới nhận ra những người đến dâng lễ đều mang theo gà sống.

Phương thức này hoàn toàn khác với việc cúng tế thông thường. Giết gà xong, bọn họ không mang gà về làm thịt mà đào một hố sâu cạnh tảng đá rồi chôn nó.

Nhìn đất đầy lông gà, xương gà, còn có mối trắng bò lổm ngổm, bụng tôi khó chịu khó tả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!