Không lo sao được?!
A Hương mới mười ba tuổi, dẫu lanh lợi hơn người, vẫn chỉ là một đứa trẻ nhỏ xíu.
Nghe người ta nói, bọn bắt cóc thường bán những đứa xinh xắn, lanh lợi cho kỹ viện hoặc gánh hát, còn những đứa bình thường thì bị làm câm, khoét mắt, chặt tay chân, cắt lưỡi, rồi bắt đi ăn mày kiếm tiền.
Ta che mặt, không dám nghĩ nữa. Nếu A Hương thật sự rơi vào tay lũ ác quỷ đó… thì…
Đó là A Hương của Vương gia, cục cưng trong lòng cả nhà!
Đêm ấy, huyện nha sáng đèn như ban ngày. Toàn bộ sai dịch đều được điều động, Lục Phỉ dẫn đầu đội bổ khoái, suốt đêm không về.
Còn ta, ngồi chờ suốt từ khi trời tối đến khi trời sáng, mắt khô không chớp.
Giữa trưa hôm sau, Lục Phỉ vẫn chưa trở lại.
Ta ruột gan như thiêu đốt, cắn môi đến bật máu, rồi cuối cùng thuê xe ngựa, quyết tự mình ra khỏi thành tìm A Hương.
Ai ngờ, ngay tại cổng thành, ta gặp một gánh hát cũng đang làm thủ tục ra ngoài.
Họ chở theo hơn chục cỗ xe, nam nữ lẫn lộn, người người son phấn, trẻ nhỏ có, lão già cũng có, ồn ào rộn rã một góc thành.
Vì nay việc kiểm tra nghiêm ngặt, binh lính từng người, từng xe đều phải soát kỹ, thành ra hàng xe chặn kín lối ra, ta bị kẹt ngay phía sau, không đi được.
Đang sốt ruột muốn ch.ế,t, ta ngẩng đầu nhìn, chỉ định xem còn phải đợi bao lâu nữa.
Ai ngờ, ánh mắt ta vô tình lướt qua một gương mặt nhỏ nhắn giữa đám người, và tim ta chợt đập loạn.
Cho dù người đó tô mặt hóa trang, đội mũ nam vai, ta vẫn nhận ra ngay, là A Hương!
A Hương!
Ánh mắt chạm nhau. Giữa biển người, A Hương cũng nhìn thấy ta!
Nàng mở miệng hét lên một tiếng long trời:
"Bắt bọn bắt cóc trẻ con a!"
Tiếng hét vừa vang, cổng thành lập tức vang rền tiếng vó ngựa.
Một đội quan binh hùng hậu từ phía ngoài thành tràn vào như nước lũ.
Người cưỡi đầu đội, mặc công phục lam thẫm thêu uyên ương tím, ánh đao lóe sáng trong tay, chính là Lục Phỉ!
Chàng thét lớn ra lệnh, đám binh sĩ đồng loạt vung đao xông tới, như sóng trào cuồn cuộn, lao thẳng vào đoàn xe của gánh hát.
Bọn buôn người hoảng loạn, vội quay đầu toan chạy, nào ngờ bên cạnh đã có mấy nam tử xông lên đè chặt chúng xuống đất!
Một trung niên đội khăn đen, tay cầm đàn hồ, vung mạnh đập thẳng vào đầu một tên ác tặc:
"Tiên sư nhà ngươi! Dám động đến cháu gái ruột của lão tử à!"
Là cậu ông của ta!
Ta mừng phát khóc, thì ra gánh hát ấy chính là "Cát Khánh Ban", đoàn hát lớn do cậu ta làm ban chủ!
Cuối xuân tháng tư, băng nhóm chuyên bắt cóc trẻ con ở Yên Châu bị bắt gọn tại huyện Đường. Tám đứa nhỏ được cứu ra khỏi tay giặc.
Nhưng chuyện lạ là, trong tám đứa ấy , lại có một đứa… đi theo bọn buôn người một cách "tự nguyện".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!