Lục Phỉ giờ đã là quan triều đình, từng lời từng cử đều bị soi mói. Nếu ai dâng sớ tố rằng mẹ ruột huynh ấy hành vi trái lễ giáo, huynh ấy có thể vì thế mà mất chức.
Ấy thế mà không hiểu huynh ấy xoay xở thế nào, cả tộc Lục ở Nam Dương đều đồng loạt giữ kín miệng, chỉ nói rằng:
"Các trưởng lão thương tình mẫu tử, nên đặc biệt cho Du di nương đến Đường huyện nghỉ dưỡng ít ngày."
Ta nhìn là biết, Du Hồng Linh giờ chẳng còn chút ý định nào muốn quay lại Nam Dương nữa rồi.
Dạo này, Lục Phỉ đối với ta càng dễ chịu hơn nhiều.
Sáng nay trước khi ra cửa, huynh ấy còn đặc biệt dặn ta:"Trưa nay làm món Sơn hải đấu tử nhé."
Sơn hải đấu tử là món phải lấy vị tươi làm gốc, nên sau khi dọn xong bữa sáng, ta xách giỏ ra chợ.
Từ cửa nhỏ sau nha môn quẹo trái, đi qua mấy ngã rẽ là đến bến dỡ hàng nhỏ.
Bến ấy liền kề với đại lộ x**n th** Kiều, hai bên toàn hàng quán chen chúc.
Ta mua của mấy người buôn rong: một cân măng tươi, ba cân rau dương xỉ, và một rổ tôm sống.
Trên đường về, thấy một bà lão tóc bạc trắng đang bán anh đào đỏ hái từ vườn nhà, ta lại bỏ thêm năm đồng, nhờ bà gói cho một phần bằng lá sen.
"Bánh nướng đây.. bánh nướng mới ra lò đây…bánh cờ vây nóng hổi đây…"
Đối diện cổng nha môn, có người đàn ông đang đẩy xe rao bán bánh cờ vây, đặc sản của Đường huyện.
Ta không biết Lục Phỉ và Hồng di có thích ăn không, nhưng đã trông thấy rồi, không mua ít nhiều lại cứ ngứa ngáy trong lòng.
Thế là ta mua thêm một gói, tốn mười đồng nữa.
Mua xong xuôi, tiền trong túi cũng gần cạn, ta quay người định men theo ngõ nhỏ vòng về cửa sau.
Ai ngờ vừa nhấc chân, đã thấy bên tượng sư tử đá trước nha môn có một người thanh niên dáng thật thà, mặt mày ngượng nghịu, đang xoa tay đi qua đi lại.
"Tuyết Sinh ca, sao huynh lại ở đây? Có chuyện gì không?"
"Đậu Nha! Huynh… huynh nghe Vương đại bá nói muội giờ làm việc trong nha môn, nên tới tìm muội."
Vừa thấy ta, mặt huynh ấy sáng lên, nhưng ngay sau đó lại cúi gằm, dáng như có chuyện khó nói.
Tôi đoán được tám chín phần, chỉ là ngại mở lời, bèn giả vờ ngơ ngác:"Huynh tìm muội có việc gì thế?"
"Huynh thay nương ta đến xin lỗi muội. nương ta hồ đồ, ăn nói lung tung, muội đừng để bụng.
Muội là người tốt, huynh cứu muội… cũng không phải vì…, huynh nói dở lắm, tóm lại, muội đừng để tâm.
Sau này mà có gặp lại Nương của huynh, muội cứ làm như không thấy là được."
"Thôi nào, Tuyết Sinh ca, huynh với muội từ nhỏ đã cùng nhau lên núi hái thuốc, đào bò cạp mà.
Huynh nói vậy lại xa lạ quá. Huynh cứu muội hai lần, dù Nương huynh có nói năng khó nghe, muội cũng không chấp đâu."
"Thế thì tốt. À, muội… cái này muội cầm lấy."
Nói rồi, anh dúi vội một gói gì đó nóng hổi vào giỏ ta.
Cúi xuống nhìn, ta suýt bật cười: lại là bánh cờ vây.
"Huynh giữ mà ăn đi, muội cũng vừa mua rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!