Chương 30: (Vô Đề)

Sau vụ con chó điên, lý chính với tư cách chủ nhà cũng sợ đến run chân.

Ông vội cho người dìu ta và Lục tri huyện vào nhà nghỉ, còn dặn Nhị nãi nãi pha thêm mấy bát trà an thần cho ta uống.

Không lâu sau, có người đến gọi ta  nói rằng Lục tri huyện mời vào chính đường gặp.

Trong đại sảnh chẳng có ai khác, chỉ thấy hắn ngồi điềm đạm uống trà, dáng vẻ nhàn nhã như chẳng hề vừa suýt bị chó cắn.

Lý chính Nhị gia dẫn ta vào, vừa đi vừa nháy mắt liên hồi, khẽ bảo:

"Mau quỳ xuống, lạy đại nhân đi!"

Ta: "…"

Nhưng còn chưa kịp cúi người, Lục Phỉ đã vội nói:

"Không cần đa lễ, không cần đa lễ."

Nhị gia cười gượng, rồi nhẹ kéo vạt áo ta, thì thầm:

"Con bé ngốc, không quỳ thì cũng phải hành lễ chứ."

"À…"  Lúc này ta mới sực nhớ quan là quan, dân là dân, ta phải hành lễ.

Ta vội cúi người thi lễ, cung kính nói:

"Tham kiến đại nhân."

Hắn cười:

"Riêng tư thì cứ gọi ta là Lục công tử như trước giờ cũng được..

Vương tiểu nương tử, vừa rồi ta nghe Lý chính nói chuyện xưa nhà các người, thật khiến ta cảm khái.

Nhưng cô cứ yên tâm  chỉ cần lòng ngay, tay chăm, thì ngày vinh hiển chẳng xa đâu.

Ta cũng nghe nói năm ngoái nhà cô bị oan ở nha môn, tên Văn huyện thừa làm việc tắc trách đã bị giáng chức hồi hương rồi.

Còn việc họ Lưu quỵt nợ, chờ ta tra rõ, nhất định trả lại công bằng cho nhà cô. Chỉ có điều, hôn sự bị hủy kia... e khó mà nối lại được."

Ta: "…"

Lý chính Nhị gia ho khan:

"Ấy… đại nhân, ngài nói gì thế…"

Ta cúi đầu, khẽ kéo vạt áo của Lý chính, vừa oán vừa nhỏ giọng than thở. 

Dẫu ta vốn chẳng quá để tâm chuyện thể diện, nhưng bị người ta từ hôn dù sao cũng chẳng phải chuyện vẻ vang gì.

"Đại nhân hỏi, ta nào dám không nói!"

Nhị gia lau mồ hôi, gương mặt trắng bệch của ông vẫn chưa lấy lại sắc. 

Ta thật không biết nên khóc hay nên cười.  Ôi trời ơi, nhị gia nhà ta, có cần đem cả mớ chuyện cũ rích nhà ta kể tỉ mỉ từng ly từng tý thế không!

Lục Phỉ dường như hứng thú lạ thường với sản vật, phong tục và học quán ở trấn Vân La. 

Chỉ là mỗi khi hắn hỏi một câu, Lý chính lại run rẩy giành nói một tràng dài, ta muốn chen cũng chen chẳng nổi, chỉ đành ngồi một bên cười gượng phụ họa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!