Chương 25: (Vô Đề)

"Cùng hùn?" Đại tỷ tròn mắt, rồi hồ nghi hỏi  "Đậu Nha, muội giấu bạc riêng rồi à?"

"Chuyện đó tỷ khỏi lo. Giờ tỷ nói thử xem, tỷ có thể góp bao nhiêu?"

Đại tỷ cắn môi suy nghĩ một hồi rồi nói:

"Cùng lắm là năm mươi lượng."

"Vậy còn thiếu ba mươi lượng, để muội lo. Việc không nên chậm, tỷ mau sai người đến gặp chủ nhà lần nữa, nếu ép giá được thì tốt, nếu không cũng chẳng sao, cứ bảo ba ngày nữa ta ký khế ước."

"Đậu Nha, em không đùa chứ? Ba mươi lượng đó!"

Ba mươi lượng bạc  đủ để mua một căn nhà nhỏ trong ngõ vắng ở trấn này rồi còn gì.

Ta vẫn bình thản gật đầu, sợ tỷ không tin, còn ghé sát tai đại tỷ thì thầm:

"Ba mươi lượng có là gì đâu. Năm ngoái muội đào được một củ nhân sâm rừng, to gần bằng cánh tay A Hương. Đem bán chắc chắn giá không rẻ."

"Thật hay giả thế?"  Đại tỷ nửa tin nửa ngờ.

"Thật trăm phần trăm. Củ giả sao có thể to thế được."

"Vậy để chị bảo Chu quản sự chạy một chuyến?"

"Được!"

Chu Quản sự vốn cũng mong có việc làm lâu dài, nghe nói xong thì mừng rỡ đi ngay, chưa đến một canh giờ đã quay lại, mang theo một tin vui bất ngờ:

Hóa ra chủ nhà phải về quê xa ngàn dặm để chịu tang, e rằng không quay lại Đường huyện nữa, nên đồng ý bán cửa hàng với giá bảy mươi tám lượng bạc.

"Tốt quá! Vậy chiều nay tỷ về lo tiền ngay!"

Thấy "cái rổ vàng" sắp vào tay, Đại tỷ hớn hở vô cùng.

Bèn hào phóng dẫn ta và A Hương tới tửu lâu "Quý Khách Lai Hỷ" thưởng thức bữa yến đậu phụ trứ danh của trấn.

Một chiếc hộp gỗ chạm hoa, vuông hai thước, được dọn lên bàn. Chỉ mới ngửi thôi, mùi thơm đã khiến ta và A Hương ngây ngất.

Bên trong xếp tám món tinh xảo: Đậu phụ nguội tẩm vừng, Đậu phụ trộn hành, Rau mùa kho đậu phụ, Đậu phụ chiên thịt sợi, Đậu phụ hầm khổ qua, Viên đậu phụ thập cẩm, Đậu phụ xào tương, Canh nấm đậu phụ tươi.

Món nào cũng bày tinh tế, hương thơm lan tỏa, khiến người ta nuốt nước miếng ừng ực.

Ta không khỏi cảm thán:

"Trấn Đào Nguyên đúng là nơi phồn hoa sung túc thật."

Buổi chiều hôm đó, A Hương ở lại Trần gia không về, còn ta vội thuê xe ngựa quay lại trấn Vân La.

Vừa đến đầu xóm, Nương ta đã trông thấy từ xa, hốt hoảng chạy ra khỏi quầy ăn nhỏ:

"Sao con lại về một mình thế này? Có chuyện gì à? A Hương đâu?"

Ta "ực ực" tu liền một gáo nước, rồi nói:

"Nương cứ yên tâm, A Hương vẫn khỏe re. Là Đại tỷ đấy, tỷ ấy vừa mua lại cửa hàng bán trái cây đang thuê, nói sau này định thu mua thêm trái khô, mứt quả ở mấy làng quanh đây mang lên bán, bảo con về hỏi thử xem nhà nào có hàng tồn. Mai con phải quay lại trấn nữa."

Nương ta nghe xong, mặt mày rạng rỡ:

"Vậy thì tốt quá, mấy tháng nữa nhà mình thu hoạch mơ, đến lúc đó có thể làm mơ khô, mơ dẻo mà bán."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!