Nương ta bị chọc tức, định vung tay đánh:
"Con ranh, trong nhà chiều quá hóa hư rồi, nói năng chẳng có kiêng nể ai!
Đi đi!
Xa muội một thời gian, ta còn bớt tức hơn!"
"Đại tẩu ơi~Trên đời này chỉ có tỷ thương muội nhất thôi~"
Được cho phép, A Hương vui như nhặt được bạc, nhảy phốc lên ôm Nương ta, ba búi tóc nhỏ cứ cạ vào ngực bà loạn xạ cả lên.
"Cút đi!"
Tối hôm đó, Nương ta bắt đầu thu xếp hành lý cho ta và A Hương đi trấn Đào Nguyên.
Đến giờ ngủ, bà vẫn không yên tâm, lại đặc biệt gọi ta tới bên giường, căn dặn dăm lần bảy lượt:
"Đến Trần gia, con đừng có nhiều lời. Nói câu này con chắc không thích nghe, nhưng dù gì con cũng là người bị Lưu gia sang tận cửa để hủy hôn, nếu con ra mặt làm dữ mà để Nữ nhi Trần gia túm được cái cớ, chẳng phải càng khiến đại tỷ con khó mở miệng hơn sao?"
Trong lòng ta vốn chẳng phục, mấy câu biện bạch đã chực trào lên đầu lưỡi, nhưng ta cố nuốt ngược xuống.
"Con biết rồi."
"Còn nữa, A Hương tuổi còn nhỏ, con phải trông nó cẩn thận. Thật ra lần này cho hai đứa đi Trần gia, không chỉ để chống lưng cho tỷ con đâu.
Nghe nói ở trấn Đào Nguyên mấy năm trước mở một y viện, con nhớ tiện thể đưa A Hương tới xem.
Hầy, năm xưa nhà mình túng quẫn, không có tiền cho mấy chị em con học hành, giờ nhà khá lên đôi chút, của hồi môn của con cũng đã sắm được hai rương rồi, Nương nghĩ nếu A Hương chịu khó, thì nên gửi nó vào y viện học nghề, coi như có chút bản lĩnh mà sống."
"Nương.."
Nhưng ngay giây sau, Nương ta lại thở dài:
"Với cái tính của nó vừa tham ăn, vừa lười biếng, lại nhếch nhác, mồm miệng thì chẳng có cái cửa ngăn nếu không có nghề gì trong tay, sau này ai mà thèm cưới nó?"
Ta: "…"
Đó mới chính là giọng điệu chua cay mặn mòi của Nương ta!
Còn cái người vừa dịu dàng sâu sắc lúc nãy chắc chắn không phải!
Sáng hôm sau, cha ta thuê cho ba người một cỗ xe ngựa, Đại tỷ dẫn ta và A Hương rời khỏi trấn Vân La.
Từ Nương Nương Lĩnh đi về hướng đông hơn hai mươi dặm là tới trấn Đào Nguyên.
Trấn Đào Nguyên nằm sát huyện Đường, người buôn bán tấp nập, cửa tiệm san sát, hai bên đường lớn trồng đầy liễu khô cao vút, dù giữa ban ngày ban mặt, trước nhiều cửa tiệm vẫn treo đèn lồng vải đỏ cắm cành chi tử, vừa tinh tế vừa rực rỡ.
Người qua lại ăn mặc tươm tất, kẻ thong dong, người vội vã, chen nhau dưới hàng liễu, cảnh tượng phồn hoa, nhộn nhịp hơn trấn Vân La nhà ta gấp mấy lần.
Suốt dọc đường, A Hương không ngừng ầm ĩ đòi xuống xe mua bánh kẹo và nước ngọt.
Xe ngựa vì nàng ấy mà dừng rồi lại đi, đi rồi lại dừng, đến cuối cùng mới chậm rãi dừng lại trước một căn cổng lớn ở hẻm Thủy Ngọt bên phố Tây trên cửa treo đèn gió bằng tre bọc lụa.
Đó chính là Trần gia.
Trần gia vốn xưa kia nghèo túng, sau này có chút của cải thì cũng bắt chước nhà giàu, mua người hầu kẻ hạ để làm dáng.
Chỉ khổ nỗi, đã nghèo lâu năm nên bệnh keo kiệt ăn sâu vào máu, họ không nỡ tốn bạc thuê người trẻ khỏe, mà chỉ bỏ mười lượng bạc mua về một bà già họ Tôn, tuổi đã ngoài sáu mươi, để lo chuyện nấu nướng, giặt giũ, quét dọn, đi chợ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!