Chương 14: (Vô Đề)

Không kịp đề phòng, vị quý nhân kia khẽ kêu một tiếng, sắc mặt trắng bệch ra trông thấy.

Ta hoảng quá, lùi mấy bước liền, chuyện bạc bẽo lập tức bị ta ném bay lên chín tầng mây.

"Ngài sao thế? Quán nhỏ này không phải tiệm gian đâu nha, món ăn tuyệt đối không có độc đâu!"

"Choang!"

Nghe hắn rên, mấy người đi cùng lập tức bật dậy, một gã thậm chí rút dao ra, trợn mắt nhìn ta như muốn xẻ làm đôi.

"Không liên quan đến cô… ta… ta mấy hôm nay bị đau bụng đi ngoài, vừa rồi lại ăn hơi nhiều…

Xin hỏi, quanh đây có nơi nào để "đăng đông" không?"

Hắn cố nén đau, mồ hôi lấm tấm trên trán, nói xong lại cúi gập người ôm bụng.

Ta gãi đầu:"Đăng đông?"

"Chỗ rửa tay ấy."

Ta chỉ ngay về phía sau bếp:

"Trong thùng có nước, ngài có thể rửa tay."

Vị quý nhân cuối cùng chịu hết nổi, nổi gân xanh trên trán, quát:

"Là nhà xí! Là chỗ đi ngoài đó!"

À há! Thì ra là nhà xí!

Cái kiểu "đăng đông", "tịnh thủ" của nhà giàu, nghe hoa mỹ nhưng chỉ tổ làm chậm việc.

Sớm nói là "nhà xí", thì giờ đã "xong việc" từ lâu rồi!

"Có, có, có! Ngài cố chịu chút, theo ta, xuống dốc này là tới liền!"

Ta chỉ đường, rồi dẫn hắn chạy một mạch ra sau vườn.

Đến trước nhà xí, ta vẫn tận tình đứng ngoài vừa canh vừa la lớn nhắc nhở:

"Quan nhân, nhà xí nhà ta là hố khô, ván bên chân trái không được chắc đâu, ngài cẩn thận kẻo sụp…

Que gạt sạch rồi, đừng chê nhé, nhà quê chỉ có vậy thôi!

Ngài cứ thong thả, ta đứng canh ngoài này, chẳng ai dám vào đâu!!"

Phía sau không xa có mấy gốc đào, hoa đào nở hồng phấn rực rỡ, gió vừa thổi qua, cánh hoa bay như mưa, đẹp đến mức khiến người ta quên cả mùi trong gió.

Ta ngồi trên tảng đá dưới gốc cây, vừa đón cánh hoa rơi, vừa chờ hắn.

Mà cái túi tiền bên hông hắn kia… vừa phồng, vừa lấp lánh trong đầu ta như gọi tên.

Người ta nói "lễ nhiều không ai trách", còn ta nói "bạc nhiều mới vui lòng."

Muốn kiếm bạc, chẳng phải cứ phải mặt dày chút sao!

Ta không phải keo kiệt hay tham lam đâu, chỉ là từ nhỏ đã nếm đủ mùi nghèo khổ.

Năm ấy, Yên Châu đại hạn, cả huyện Đường đều gặp nạn, dân đói bán con, gả con, tranh ăn với chó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!