Chương 10: (Vô Đề)

Bận rộn suốt một ngày dài, đến bữa cơm tối, Nương ta đắc ý tuyên bố trước mọi người:

"Hôm nay nhà ta lãi sạch bảy lượng bạc!"

Cả nhà nghe vậy, tinh thần lập tức phấn chấn, A Hương thì càng hào hứng:

"Hả? Nhiều thế sao? Giá mà ngày nào cũng có hội chùa lớn thì tốt biết mấy!"

"Nghe ta nói cho rõ, trong đó hơn bốn lượng là từ quán ăn và bán hàng mà có, hơn Nhị Lượng là tiền bồi thường do khách gây sự.

Hôm nay ở quán ăn nhỏ, có hai nhóm khách đang ăn lại cãi nhau chỉ vì chuyện cỏn con…"

Nương ta nói chuyện vừa cười vừa diễn tả bằng tay, kể rành rẽ vụ đánh lộn ở quán nhỏ, rồi mắt sáng rỡ, quay sang hỏi ta về chuyện ở chợ suối Bích La.

"Cái rổ đậu giá ấy, người ta thật sự đưa con một nén bạc à?"

"Làm gì có giả! Khi ấy con ngựa của hắn suýt nữa đâm trúng con, làm con sợ muốn chết."

"Thế hắn trông thế nào?"

Ta nghiêng đầu nhớ lại:

"Hắn mặc áo trắng tơ kén, người cao, không béo cũng chẳng gầy. Trán, má và chóp mũi đều bị trầy, rớm máu, vừa bẩn vừa thảm.

À, mắt hắn kém lắm, cứ nhìn con mãi, tai cũng chẳng nghe rõ, nói chuyện phải hét to mới hiểu.

Lúc đi còn khập khiễng, có lẽ là vì ngã."

Cha ta đang cầm bát cơm, thoáng rùng mình:

"Trong lịch hôm nay ghi rõ "sát phương Nam", mà suối Bích La chẳng phải ở hướng Nam sao!

Nữ nhi à, sau này ra ngoài nhớ che khăn mặt đi, kẻo gặp phải bọn háo sắc.

Nghe bảo tên đó là quan, may mà Đậu Nha con không bị thương, chứ dân như ta thì biết lấy gì mà nói lý với quan?"

Nương ta cắn bánh bao, lắc đầu cảm thán:

"Haizz, thời Thái Tổ, nếu dân bị oan, chỉ cần đội quyển Đại Cáo lên đầu là có thể áp giải quan lại tham tàn lên kinh xử tội.

Giờ thì chẳng còn cái thời dân dám đấu với quan ấy nữa."

Cha ta giận dữ gõ bát:

"Hừ! Nếu còn cái lệ đó, ta là người đầu tiên đưa tên Văn huyện thừa khốn kiếp kia đi nộp!"

Cha nương ta phẫn uất, còn trong đầu ta lại liên tục hiện ra hình ảnh tên kia ngã sấp trước quầy hàng, trên đầu còn úp cái rổ mây, buồn cười muốn chết.

"Ha ha ha, mọi người không thấy cảnh hắn lúc đó đâu, thật thảm! Không biết ai lại lén đốt đuôi ngựa của hắn nữa.

Nghe bảo là bọn trẻ con nghịch dại, không biết nhà đứa nào lại vô phúc như thế…"

Ăn cơm xong, Nương ta mang số bạc sang phòng bà nội, nhưng bà chỉ thản nhiên xua tay:

"Con cất đi, để dành làm của hồi môn cho Đậu Nha. Đó là khí thế của Nữ nhi Vương gia."

Một câu ấy chạm vào nỗi đau trong lòng, Nương ta đỏ mắt, khẽ "vâng" một tiếng, rồi trở về phòng, cất bạc vào chiếc hộp gỗ nhỏ, khóa lại.

Đến đầu xuân, thời tiết dần ấm lên, dân quê lại bắt đầu cày cấy mưu sinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!