Chương 9: (Vô Đề)

Vẻ mặt của Sa Tiểu Ngưu khi nói về "Ma Thần đại nhân" thành kính quá mức khiến Lục Trì thậm chí không dám mở miệng diss hay gì đó, họ vừa đi về nhà vừa trò chuyện.

Lục Trì tò mò hỏi: "Cho nên, vừa nãy Ma Thần đại nhân đang chữa trị cho tên quỷ trường vĩ phát bệnh ma điên? Có thể chữa khỏi không?"

Sa Tiểu Ngưu tự hào như rất vinh dự nói: "Chắc chắn có thể chữa được chữ, Ma Thần đại nhân ra tay, không thể có chuyện không chữa được bệnh điên!"

"Vậy tên quỷ trường vĩ sau này sẽ ổn chứ?"

Ai ngờ, Sa Tiểu Ngưu nghe thấy lời này lại trầm mặc một lát, sau đó thở dài: "Ôi, nếu may mắn, có thể sống thêm mấy năm."

Nếu không may mắn, không sống nổi hai năm.

Lục Trì khó hiểu: "Nếu có thể chữa khỏi, tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ không giống ma

-quỷ bình thường à?"

Sa Tiểu Ngưu lắc đầu: "Nghe nói sau khi cơn điên xâm nhập vào cơ thể, nó sẽ từ từ phá hủy cơ thể của chúng mà không hề hay biết, tới một mức độ nhất định sẽ bộc phát, dù đã được Ma Thần đại nhân chữa khỏi, nhưng cơ thể đã bị phá hoại, cho nên…."

Có vẻ như Ma Thần đại nhân cũng không phải là thần.

Lục Trì nghĩ thầm, nhưng hắn không nói gì, lại hỏi Sa Tiểu Ngưu về "khí điên" và "bệnh ma điên", sau khi biết rằng tình trạng này khá phổ biến, hơi giống bệnh ung thư trên trái đất, không dễ chữa, hiệu quả sau khi chữa cũng không lý tưởng.

Họ nói về vấn đề nặng nề này cả đường đi, đến khi về đến nhà, Lục Trì đã có hiểu biết chung về bệnh ma điên, nhưng cảm thấy rằng chất dính màu đen nhầy nhầy kia chính là "Ma Thần đại nhân", thì hắn thấy không thể tin được.

Hắn luôn thấy thiếu một chút thuyết phục.

Lục Trì và Sa Tiểu Ngưu về đến nhà thì trời đã tối, Lý A Hổ đã nấu bữa xong tối và đợi họ về, và có vài thôn dân trong làng đang đợi Lục Trì ở nhà, họ đều là đám quỷ quay về sáng nay tự thử chiên châu chấu, nhưng cuối cùng thất bại, bản thân họ với quỷ khác trong nhà rất muốn được ăn, cho nên họ lại tìm tới Lục Trì, hơn nữa thái độ khá tốt, không mắng hắn tham lam nữa.

Lục Trì thấy một tên quỷ trường vĩ đang đợi giữa đám ma tộc, hắn không khỏi kinh ngạc: "Ngươi là…. "

Chưa đợi ông ta mở miệng, Lý A Hoa đã nhanh chóng giới thiệu: "Đây là người nhà của trưởng thôn, Lục Trì ngươi cứ gọi là chú Dương là được."

Chú Dương cười nói: "Nghe nói ngươi làm châu chấu chiên ăn rất ngon, ta muốn mua một ít."

Lục Trì tất nhiên là rất vui khi mỗi làm ăn dâng đến tận cửa: "Được, chú muốn bao nhiêu, chú Dương? Chú muốn hương vị gì?"

Chú Dương vươn ra một bàn tay: "Trước tiên mỗi hương vị, hai cân rưỡi!"

Mỗi, hương vị, hai cân, rưỡi!

Lục Trì làm tổng cộng có bốn hương vị, tổng cộng là mười cân!

Quả nhiên là của nhà trưởng thôn!

Lục Trì có hơi kích động.

Hai ngày nay Lục Trì chiên châu chấu cũng có chút kinh nghiệm, Lý A Hổ làm ấm nồi, Lục Trì đun một nồi nước, một nồi ngập dầu, nên làm rất nhanh, chưa tới một tiếng đã chiên xong, phần nhiều Lục Trì để cho chú Dương mười cân, chia thành bốn vị khác nhau.

Lục Trì đang bận tán gẫu với chú Dương vừa tò mò tại sao chú Dương lại mua một lúc nhiều như vậy, tuy rằng nhà trưởng thôn nhiều miệng, nhưng nếu để châu chấu sang ngày mai sẽ không giòn như vậy.

Đối với lo lắng của Lục Trì, chú Dương cười giải thích nguyên nhân, nguyên nhân là con gái chú mấy ngày nữa sẽ kết hôn, chưa chắc đã đủ.

Nghe thế, Lục Trì đã tặng thêm cho chú Dương một số miễn phí.

Chú Dương tự nhiên vui mừng, sẵn sàng trả tiền cho Lục Trì.

Sau khi Lục Trì nhận tiền, hắn nghĩ một lúc, nói với chú Dương đang chuẩn bị rời đi: "Chú Dương, tiệc cưới của con gái chú chú định làm gì? Chú có sẵn sàng trả mời đầu bếp không? Ta có thể cung cấp cho chú một mức giá ưu đãi."

Chú Dương sửng sốt, đại khái là không ngờ hắn lại làm như vậy, nhưng cũng không đồng ý ngay: "Ta phải quay về hỏi người nhà ta xem đã."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!