Chương 8: (Vô Đề)

Khi cùng Sa Tiểu Ngưu đi bộ đến trấn Tịch Thuỷ, Lục Trì đang địu một cái giỏ trên lưng còn hỏi một số câu hỏi, chẳng hạn như liệu Ma giới có quy định bán đồ ăn phải có giấy phép vệ sinh hoặc giấy phép kinh doanh, v.v. , dựng sạp ngoài đường có bị sao không, có bị ban quản lý thành phố bắt hay gì không .

Sa Tiểu Ngưu nghe thấy vậy thì sững sờ, phản ứng duy nhất của hắn là: Ngươi đang nói cái gì vậy?

Lục Trì im lặng không giải thích, chủ yếu cảm thấy có lẽ chính hắn cũng không thể giải thích rõ ràng, có lẽ hệ thống ở đây khác với hệ thống mà hắn biết, cho nên cách nói tự nhiên sẽ khác, hơn nữa nếu có bất kỳ quy định rõ ràng nào, có lẽ Sa Tiểu Ngưu cũng không biết nhiều.

Đối với Lục Trì bây giờ, câu hỏi cấp bách nhất không phải là liệu hắn có gặp ban quản lý thành phố hay không, mà hắn thậm chí không có một chiếc túi đóng gói phù hợp. đúng là lúc đầu chỉ có một con dao, trang bị toàn do hắn tự làm.

Hai giờ sau, Lục Trì cuối cùng cũng nhìn thấy toàn cảnh trấn Tịch Thuỷ, phải nói là so với thôn Lý Hà, ở đây phát triển hơn rất nhiều, nhà cửa không chỉ cao hơn, hoành tráng hơn , mà đường sá cũng được lát đá, xe ngựa, xe bò đi lại không hề ít.

Chỉ là Lục Trì không tìm được địa điểm thích hợp để dựng gian hàng, trên con phố mà Sa Tiểu Ngưu thấy rất hào hoa, thật ra cũng chỉ có một cửa hàng quần áo, bao gồm bán vải vóc, quần áo may sẵn và dịch vụ may đo.

Một phòng khám, cũng chỉ có một bác sĩ chân trần ngồi khám, ngoài ra còn bán nhiều loại thuốc khác nhau, trong đó có nhiều loại thuốc mang nhãn hiệu "Đại phu chân đất" không hề liệt kê thành phần.

Một tiệm cắt tóc, bên trong có một thợ cắt tóc, có kiểu tóc Địa Trung Hải chỉ cắt được ba kiểu tóc, bao gồm cắt trọc, cắt đầu đinh và đầu chó gặm.

Một cửa hàng tạp hóa, hàng hoá bên trong có đủ loại từ xoong nồi đến giấy vệ sinh, màn chống muỗi, cũng khá đa dạng.

Một cửa hàng thợ rèn, bên trong có đủ loại, từ cung tên, cuốc cho đến thìa.

Một cửa hàng nội thất, cơ bản toàn bán đồ gỗ, không có nhiều kiểu dáng, nhưng có rất nhiều loại, từ giường đến bàn, ghế, ghế dài và tủ.

Ngoài ra còn có một số cửa hàng khác bán nhu yếu phẩm hàng ngày, Lục Trì không thấy quầy bán đồ ăn hay nhà hàng, hỏi xong mới biết hắn tới không đúng lúc.

Không phải trấn Tịch Thuỷ không bán đồ ăn, mà là đều tụ tập ở chợ, ở đây mười ngày mở chợ lớn, ba ngày mở chợ nhỏ, bình thường buổi sáng sẽ có người bán đồ ăn, nhưng giờ là buổi chiều, không có nhà ai bán đồ ăn, không có người bán đương nhiên sẽ không có người mua.

Lục Trì và Sa Tiểu Ngưu đứng cạnh cửa hàng tạp hóa buôn bán đắt nhất, nhìn nhau một lúc, bởi vì họ trông không giống như đến đây để kinh doanh, mặc dù có vài con quỷ tò mò nhìn, cũng nhìn vào châu chấu chiên trong giỏ trước mặt họ, nhưng không có con quỷ nào lên hỏi mua.

Sa Tiểu Ngưu thấp giọng đề nghị: "Hay là…ngươi hét lên?"

Lục Trì cảm thấy những gì ông nói có lý, nhưng vấn đề là ... hắn không hét được.

Rất là xấu hổ, lúc này, Lục Trì đột nhiên khâm phục Lý A Hoa có trình xã giao đỉnh của chóp.

Một người một quỷ đứng đó hơn nửa canh giờ, cũng không có người hỏi giá, nhưng lúc này chủ tiệm tạp hóa cũng không bận, liền tò mò hỏi: "Này, ta nói, sao hai ngươi đứng ở cửa nhà tôi lâu như vậy là định làm gì?"

Lục Trì hít một hơi thật sâu, cố nặn ra một nụ cười thân thiện: "Xin lỗi ông chủ, ta muốn bán một ít châu chấu chiên tự làm, nhưng đây là lần đầu tiên kinh doanh, không có kinh nghiệm, xin lỗi đã làm phiền."

Ông chủ tiệm tạp hóa xua tay, không tỏ ra để ý lắm, cúi đầu nhìn món châu chấu chiên của Lục Trì, tò mò hỏi: "Thứ này còn ăn được không?"

Lục Trì lập tức gắp mỗi loại hương vị một vài con, đưa cho ông chủ: "Có thể ăn, ông nếm thử đi."

Hiện châu chấu đang nguội, hâm nóng lên không tiện, không còn giòn như lúc mới vớt ra khỏi chảo, nhưng chủ tiệm tạp hóa sau khi nếm thử lập tức tỏ ra ngạc nhiên: "Ngon quá! Bán như thế nào thế?"

"Một đồng một cân, nếu muốn nhiều hơn, ta có thể cho ông cái giá rẻ hơn." Sau khi bị quê, Lục Trì chỉ muốn bán nhanh, nếu không phải hắn đã nói với người dân thôn Lý Hà là một đồng một cân, Lục Trì giờ hận không thể nói một đồng ba cân.

Chủ tiệm tạp hóa có thể coi là quỷ có tiền ở trấn Tịch Thuỷ, nghe vậy liền nói: "Được, để ta mỗi loại một cân."

"Được thôi!"

Khó khăn mới mở được hàng, nhưng vẫn phải bảo ông chủ bán cho cho hắn thứ đựng đồ ăn.

Ông chủ không mặc cả, nên mỗi Lục Trì bốc thêm một nắm cho ông chủ, ông chủ cũng là một con quỷ thẳng thắn, sau khi thanh toán tiền, ông chủ nói với Lục Trì: "Ở đầu phố có một đoàn xiếc đang biểu diễn, có lẽ ở đó có khá nhiều quỷ đang xem, có thể tới đó bán thử."

Lục Trì cảm ơn chủ tiệm tạp hóa, vác chỗ châu chấu chiên còn lại lên đầu phố với Sa Tiểu Ngưu, quả nhiên đã thấy nơi đoàn xiếc đang biểu diễn, được bao quanh bởi một vòng ma tộc, thỉnh thoảng lại có một tràng pháo tay vang lên, có vẻ khá sôi nổi.

Lục Trì tìm một chỗ đất trống ven đường đặt cái sọt sau lưng xuống, hắn cảm thấy mình không thể hét được, nên hắn tìm một hòn đá nhọn, trên đó viết mấy chữ "Thử miễn phí, một đồng một cân.", hắn từng hỏi 385, chữ hắn viết và lời nói như nhau, nên ma tộc có thể hiểu.

Sau đó, Lục Trì và Sa Tiểu Ngưu cùng nhau bảo vệ chiếc rổ, thậm chí còn dành một chút thời gian để xem biểu diễn, nói thật, màn trình diễn khá thú vị, dù thở ra lửa hay ném dao hay là đu người, đều là đồ thật, không phải giở trò bịp bợm, có một đoạn do quỷ trường vĩ nhảy, trông khá cay mắt, nhưng quỷ trường nha vây quanh phía dưới đều phản ứng nhiệt liệt, đồng loạt nói: Nếu ngươi cởϊ qυầи áo rồi nhảy ra sẽ cho ngươi tiền!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!