Chương 50: (Vô Đề)

Lục Trì rất đau lòng, cảm thấy vết thương hình như không phải ở ngón tay củA Hùng, mà là ở ngay trái tim của hắn, nên hắn vội vàng đi lấy hộp sơ cứu để xử lý vết thương cho A Hùng.

Sau khi băng ngón tay củA Hùng bằng băng cá nhân, Lục Trì không để A Hùng tự bóc tôm nữa, mà đích thân hắn bóc từng con một vào miệng A Hùng, giống như hắn từng bóc tôm hùm cho slime của A Hùng, chỉ là lần trước có dụng cụ bóc tôm đơn giản cộng thêm đồ ăn vặt, nhưng lần này ngay cả không khí cũng tràn ngập vẻ mập mờ.

Tay trái của A Hùng bị thương, tay phải hoàn toàn không sao, thậm chí đến bàn tay trái cử động cũng không bị ảnh hưởng, nhưng giờ này phút này, Lục Trì và A Hùng đều như bỏ qua sự thật này có chọn lọc, một người kiên nhẫn nhẹ nhàng đút: "Lại đây nào, há miệng ra, a~" A Hùng đỏ ửng cả mặt nhưng vẫn mở miệng trả lời: "A~"

Lục Trì: "Mùi vị thế nào?"

A Hùng gật đầu: "Ngon lắm."

Lục Trì: "Vậy ta bóc ra cho ngươi!"

A Hùng ngoan ngoãn gật đầu: "Được."

385 thấy ghen trước cảnh tượng mập mờ này, mnos chịu không nổi: [Hừ, ta ngủ đây, có chuyện gì cũng đừng tìm ta. Tít~đã bật chế độ không làm phiền.]

Lục Trì: […] trẻ con tự biết tránh đi rồi, đúng là sáng suốt.

Không có 385 nghe lén, Lục Trì thậm chí còn nói chuyện với A Hùng một cách tự nhiên hơn, hắn kể chi tiết cho A Hùng về kế hoạch bán tôm hùm và tôm tít ở trong trung tâm thương mại vị diện.

"A Hùng, ngươi biết ta có một thứ tương tự như không gian vô hình chứ? Ta có thể cho đồ vật vào đó, cũng có thể lấy đồ vật ra từ đó."

A Hùng gật đầu: "Ta biết, ngươi còn có thể giao dịch, mua đồ ăn ngon, còn có thể bao gồm những thứ khác, ví dụ như thuốc."

Lục Trì cười khúc khích, xem ra A Hùng hiểu rõ hơn hắn nghĩ: "Ừm, ngươi có thể hiểu là: Thực ra ta không có năng lực này, đó là do ta hợp tác với người khác, sau đó ta ký hợp đồng thỏa thuận bảo mật với đối tác này, cho nên không thể tiết lộ chi tiết tình hình cụ thể cho ngươi.

Giờ ta cần ngươi đồng ý: Ta có thể thu mua tôm hùm và tôm tít một số lượng lớn trong Ma giới trong một thời gian dài. Nếu có châu chấu, ta cũng có thể mua chúng. Tất nhiên, nếu ngươi thấy chuyện này sẽ gây ra tác động xấu tới Ma giới, ta sẽ không làm như vậy nữa, cho nên A Hùng, ngươi nghĩ sao?"

A Hùng chớp mắt, bối rối: "Mua? Sao laji mua? Ma tộc cấp dưới ta có thể bắt miễn phí giúp ngươi, thật ra tôm hùm và tôm tít và côn trùng đối với chúng ta chỉ là dịch côn trùng, ngươi có thể xử lý giúp chúng ta đã là chuyện tốt, không cần mất tiền, chúng ta có thể tặng ngươi miễn phí."

Lục Trì đoán rằng A Hùng sẽ nói như vậy, nhưng hắn vẫn lắc đầu nói: "Ngươi không cần tặng miễn phí, lúc trước ở huyện Hoắc Chu, ta cũng đã trả tiền cho Lý A Hổ và Hoàng Lão Tam để giúp ta bắt chúng, ta thấy ta có thể tiếp tục sử dụng phương pháp này, ví dụ dù tôm hùm và tôm tít đều có thể được mua với giá một đồng hai cân rưỡi, gta hoàn toàn có thể chi trả được với giá này.

Ta cũng có thể dạy mọi người cách bắt, nếu một tên một ngày bắt được tầm năm mươi cân, vậy có thể đổi lấy hai mươi đồng từ chỗ ta, nếu một ngày bắt được trăm cân, có thể đổi bốn mươi đồng từ chỗ ta, đối với những ma tộc có thu nhập ít, đây là một công việc không tệ, A Hùng, ngươi thấy sao?"

A Hùng suy nghĩ một chút, sau đó khẽ cau mày nói: "Đừng nói toàn bộ Ma giới, ngay cả Ma Đô, những ma tộc không có công việc, thậm chí không có tiền ăn ở khắp nơi, ý nghĩ của ngươi rất tốt, nhưng nếu thật sự muốn tuyên truyền rộng rãi, kết quả cuối cùng có thể là tôm hùm, tôm tít ngươi nhận có thể lên tới trị giá hàng chục nghìn cân, tới lúc đó nếu ngươi nói không cần nhiều như vậy, bảo mọi người đừng mang tới nữa, họ sẽ trách ngươi, nói không chừng còn gây hỗn loạn.

Nếu như ngươi thật sự định dùng cách thu mua, mai ta dẫn ngươi đi gặp một ít ma tộc, chúng có thể sẽ rất cần công việc này. "

Lục Trì gật đầu, hắn biết lỗi lo lắng của A Hùng là hoàn toàn đúng nên cũng đồng ý với đề nghị của A Hùng: "Được, vậy ngày mai ta làm phiền ngươi."

A Hùng hơi quay mặt đi: "Giữa chúng ta không cần khách sáo như vậy, thật ra thì cho dù ngươi bảo cấp dưới bắt miễn phí cho ta cũng không sao."

Bọn họ vừa ăn vừa trò chuyện, Lục Trì vừa bóc một miếng thịt tôm đưa đến miệng A Hùng, rồi Lục Trì vô thức đưa tay quệt nước sốt trên khóe miệng A Hùng.

Sau đó, cả hai đều cứng đờ.

Sau khi tính toán cẩn thận, nếu không tính slime, đây là lần đầu tiên họ thực sự tiếp xúc cơ thể, lại còn là động tác lau khóe miệng rất mờ ám.

Đến cả lúc băng vết thương trên ngón tay cho A Hùng, Lục Trì cũng rất quy củ, cố gắng không chạm vào hắn.

Sắc mặt A Hùng lập tức đỏ lên, ngay cả Lục Trì cũng xấu hổ, hắn lấy khăn ướt lau tay, đỏ bừng mặt giải thích: "Thực xin lỗi, ta chỉ là…Chỉ là vô thức làm thế, không nghĩ quá nhiều...."

A Hùng không dám nhìn mặt Lục Trì nữa, đỏ mặt gật đầu, "Ừm" một tiếng nho nhỏ.

Lục Trì tiếp tục bóc tôm, hỏi: "Còn ăn nữa không?"

"…Ăn."

Bóc vỏ tôm quá mất thời gian, khi hai người ăn xong đồ ăn cũng đã hai tiếng sau, trời đã tối đen, nến cũng gần như cháy hết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!