Sau khi A Khắc Tư và những người khác đi vào, Lục Trì lại đợi thêm nửa tiếng, giờ không còn ma
-quỷ nào tới nữa, còn Lục Trì cũng không thấy bóng dáng slime quen thuộc của A Hùng.
Hắn cúi đầu suy nghĩ một chút, sau đó hỏi A Tam bên cạnh: "Khi A Khắc Tư bọn họ do ngươi ghi à?"
A Tam gật đầu: "Đã ghi rồi, họ tên gì, có thân phận gì, tặng gì, ta đều ghi rồi."
Hôm nay là ngày đầu tiên khai trương, tuy Lục Trì nói miễn phí toàn bộ, nhưng cơ bản không có ma
-quỷ nào đến tay không, quà mà họ tặng, e là đã vượt quá tiền ăn.
Lục Trì lấy danh sách do A Tam ghi, tìm trang của A Khắc Tư những người khác, sau đó khi đếm qua, phát hiện bên trên nghi "lý sự trưởng cấp một" có mười người, phía sau tên họ còn có món quà tương ứng.
Mà thanh niên tóc dài mắt tím vừa rồi hiển nhiên không có nói, cũng không có tặng quà.
Hai mắt Lục Trì lập tức sáng lên, hắn cảm giác hắn đã sớm đoán được thân phận của đối phương.
Cùng lúc đó, trong căn phòng sang trọng nhất trên tầng bốn, do một thanh niên tóc dài mắt tím dẫn đầu, mười lý sự trưởng cấp một bao gồm cả A Khắc Tư đang ăn tiệc.
A Khắc Tư với tư cách là một "lão làng" đã từng thử đồ ăn, từng chơi thử trước khi khai trương, vừa ăn vừa nói về trải nghiệm của hắn: "Để ta nói cho các ngươi, giờ các ngươi đừng thấy ngon là ăn no ngay, để bụng đấy, lát nữa chúng ta xuống sảnh SPA ở tầng dưới, uống một chút rượu, ăn một số món ăn kèm, thế mới tận hưởng, thật đấy! Phòng tập ở đây cũng rất tốt, ăn quá no thì không thể trải nghiệm được phòng tập."
Nói là vậy nhưng tốc độ A Khắc Tư đưa thức ăn vào miệng cũng không thua gì những ma
-quỷ khác, trên cùng một bàn ăn chỉ có thanh niên tóc dài, mắt tím là ăn một cách chậm rãi.
Lúc này, nghe thấy cửa phòng riêng bị gõ hai lần, A Khắc Tư hơi nghi hoặc: "Này, ngươi không phải nói đã dọn xong đồ ăn rồi à?" A Khắc Tư vừa lẩm bẩm vừa hô: "Mời vào. "
Không phải nhân viên phục vụ AI trong hình dạng ma dạ mị đẩy cửa bước vào, mà là chủ nhà hàng
-Lục Trì, trên tay hắn bưng một cái khay đồ ăn, sau khi vào không nhìn ma
-quỷ nào khác, ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm thanh niên tóc dài, mắt tím ngồi ở phía trên.
Nhìn thấy là Lục Trì, A Khắc Tư cười nói: "Cái gì? Ma cấp thấp trong nhà hàng chưa đủ à? Để ông chủ Lục tự mình bưng đồ ăn đi!" A Khắc Tư nói, thấy Lục Chí đi về phía bên này, hắn cũng đứng dậy giơ tay ra, định nhận khay thức ăn từ trong tay Lục Trì: "Để ta xem ngươi nấu gì, ơ, trông đẹp đấy, nhưng sao chỉ có một phần? Cũng không đủ cho chúng ta ăn..."
Nhưng mà, Lục Trì đi qua A Khắc Tư, đi tới thanh niên tóc dài, mắt tím bên cạnh hắn, để cốc đem kem đặt ở trên khay trong một cái hộp hình con gấu trước mặt hắn.
"Đây là kem ta làm, hi vọng ngươi sẽ thích nó…" Lục Trì đột nhiên ghé sát vào vành tai ửng đỏ của thanh niên, nhỏ giọng nói chỉ mình hắn nghe thấy: "…A, Hùng."
Thanh niên kinh ngạc quay đầu lại, trên mặt nhanh chóng đỏ ửng, hắn nói với vẻ không thể tin: "Sao….. sao ngươi lại biết... là ta?"
Lục Trì mỉm cười, thực ra lý do rất đơn giản, ví dụ như thân phận của ma tộc có thể trà trộn vào giữa đám người A Khắc Tư chắc chắn không đơn giản, tất cả những ma tộc khác đều mỉm cười, nhưng chỉ có hắn lạnh lùng, có nghĩ hắn không sợ đắc tội ai, cũng không cần phải để ý tới sắc mặt của ai, ví dụ như thứ tự ngồi trong phòng, cũng giải thích được vấn đề.
Nhưng lúc này, nhìn với khuôn mặt đỏ bừng của thiếu niên ngay trước mắt, nhất thời Lục Trì đã bị ham muốn chiếm mất não, hắn buột miệng thốt ra mà không suy nghĩ: "Vì ngươi xinh nhất!"
Nói xong, Lục Trì có chút hối hận, A Hùng là ma nam, có ai lại khen xinh, nếu là người khác khen hắn xinh, nếu hắn không đánh lại đối phương, hắn chắc chắc bẻ đầu với đối phương.
Tuy nhiên…
A Hùng: "...!" Càng xấu hổ hơn, hắn không muốn mất mặt, khen hắn xinh trước mặt nhiều thuộc hạ như vậy, Lục Trì thật là... thật là... quá thật thà!
Thấy những ma tộc khác tò mò nhìn sang, A Hùng hắng giọng, sau đó cầm lấy chiếc thìa nhỏ bên cạnh cho kem vào miệng, hắn khẽ nhíu mày, sau đó hai mắt hắn sáng ngời, cuối cùng đưa ra kết luận: "Hơi lạnh, nhưng ngon, ta rất thích!"
Những ma tộc khác lập tức nhìn Lục Trì với ánh mắt chờ mong "Cơm cơm, đói đói", nhưng Lục Trì còn chưa kịp nói gì, A Hùng đã "hừ", kiêu ngạo nói: "Các ngươi đừng nằm mơ nữa, đây là món Lục Trì chuẩn bị cho mình ta."
Lục Trì: "..."
Hắn ngượng nghịu cười, im lặng nuốt câu nói tằng vẫn còn hai mươi phần kem khác trong tủ lạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!