Chương 4: (Vô Đề)

Hệ thống tiểu trù thần 385 giống như là cố ý chờ Lục Trì hỏi vấn đề, nghe vậy lập tức nói: [Haizz. Ta còn tưởng mấy ngày nữa ngươi mới có thể phát hiện ra điểm này chứ, không nghĩ tới ký chủ ngươi chỉ cần một bữa cơm liền phát hiện vấn đề, ta quả nhiên không có nhìn lầm ngươi! ]

[ Toàn bộ Ma giới đều không có hình thành hệ thống gia vị khi nấu nướng, cho nên trong tay cầm bàn tay vàng hệ thống như ngươi, nhất định có thể dùng trù nghệ chinh phục khắp Ma tộc, đạt thành tựu trong sự nghiệp! ]

[Về vấn đề tài chính khởi đầu, ký chủ cũng không cần quá mức lo lắng nha! Ta bên này có cung cấp dịch vụ mượn tiền nha, chỉ cần chi trả một chút lãi! ]

Trong tiểu thuyết, bàn tay vàng được cung cấp cho hệ thống không phải đều là lãnh khốc cuồng tín xuyên trời, dựa vào vũ lực chinh phục mọi người sao? Sao đến lượt hắn lại phải cần cù chăm chỉ trở thành một đầu bếp có đầy đủ tư cách, dùng trù nghệ chinh phục Ma Tộc?

Lục Trì hoàn toàn không có bị nhiệt huyết của 385 ảnh hưởng tới, chỉ nhàn nhạt mà trả lời: [Ừm, kia cụ thể là bao nhiêu lãi? ]

[100 cái đồng vàng mỗi ngày sẽ là 3 cái đồng vàng. ]

Lục Trì có điểm suy nghĩ đến một câu, [……Hệ thống của các ngươi làm ăn vay nặng lãi đen như vậy sẽ không bị khiếu nại sao? ]

[Mỗi lần khiếu nại ta đều sẽ yêu cầu hỗ trợ mở đường lý luận.]

Lục Trì: [……]

Mẹ nó, đã hiểu.

385: [ ký chủ hiện tại muốn mượn tiền sao? ]

Lục Trì hoài nghi 385 đang ghi hận, bởi vì lúc bản thân mới bắt đầu đã nói với nó một câu "Ngươi cao hứng quá sớm", cho nên bắt đầu trả thù, nhưng hắn cũng không nghĩ đem quan hệ này náo loạn,[ tạm thời không cần, chờ ta có điểm đi đã. ]

Cứ nghĩ đến việc biết Ma giới không có gia vị, Lục Trì đối với tương lai mù mịt của bản thân không dám mù quáng lạc quan, tài nấu ăn của bản thân hắn giống nhau, ngày thường có rất ít cơ hội dùng đến, cũng chỉ có thể làm mấy món cơm nhà cơ bản. Khẳng định là không có khó ăn, nhưng nếu khả năng nấu ăn ngon hơn thì không có. So sánh với nhóm Ma Tộc trong thôn Lý Hà thì tốt hơn không ít, nhưng bên ngoài thôn Lý Hà thì sao?

những nhóm Ma Tộc đẳng cấp cao hơn đối với đồ ăn bên ngoài cũng không chú ý hay bắt bẻ sao?

Lục Trì mang theo thái độ hoài nghi, nhưng hiện tại tình huống thân thể của hắn cũng không tốt, cái thuốc chữa thương đặc hiệu kia có một chút thành phần an giấc, suy nghĩ một hồi, hắn liền ngủ.

Ngày hôm sau tỉnh lại, thương thế của Lục Trì đã khôi phục được hơn một nửa, tuy rằng chân trái vẫn không thể sử dụng lực, nhưng hắn có thể cảm giác được xương sườn cùng xương đùi của bản thân sẽ nhanh chóng hồi phục, xem ra thuốc chữa thương đặc hiệu của hệ thống đưa ra thực sự rất hữu dụng.

Sau một bữa sáng một lời khó nói hết, Lục Trì tìm một cây gỗ thẳng tắp làm trượng, hắn tính toán hôm nay sẽ đi hết một vòng thôn Lý Hà, mau chóng làm quen với hoàn cảnh xung quanh. Tuy rằng hắn tạm thời đang ở tạm nhà Lý A Hoa, nhưng rốt cuộc cũng chẳng thân quen, vẫn là nhanh chóng tìm biện pháp tự lập thôi.

Mặt khác, Lục Trì cũng muốn tìm hiểu xung quanh xem có những thứ gì dùng làm nguyên liệu nấu ăn hay không, hôm nay bữa sáng ở nhà Lý A Hoa vẫn là thịt, không biết có phải là do thiên tính của Ma Tộc hay không, bọn họ giống như rất có niềm đam mê với thịt, đã không có món chính, cũng không có thứ gì liên quan đến đồ chay. Điểm này làm Lục Trì cảm thấy không quen.

Thôn Lý Hà nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, tổng số có tới 80 hộ dân, nơi này Ma Tộc lấy chuyện săn bắt làm nguồn sống, phía đông nam của thôn có một mảnh ruộng cày, nhưng cơ bản đều không phải để thôn dân ăn mà là cho lương thực dự trữ tiêu thụ.

Phía Tây thôn có một ngọn núi, từ trên núi có chảy xuống một dòng nước được phân thành hai dòng sông nhỏ, là nguồn nước sinh hoạt chủ yếu của thôn.

Theo phía đông bắc cả thôn là một con đường nhỏ thông ra thị trấn, người của thôn Lý Hà trừ thôn trưởng có xe bò kéo ra, thì giao thông cơ bản của thôn dựa vào việc đi bộ, muốn đi đến trấn Tịch Thủy gần nhất ước tính cần hai giờ.

Phía nam của thôn là một rừng cây lớn, cũng là địa điểm đi săn chủ yếu của nhóm Ma Tộc trong thôn, phía bắc còn lại là một mảnh đất hoang, có một ít cỏ dại, còn có một chỗ làm nghĩa địa của thôn, bình thường cũng cũng có tới nhưng không nhiều lắm.

Lục Trì chống gậy nên đi được rất chậm, còn bị một số thôn dân nhiệt tình tới gần, là một người cải trang thành Độc Giác Ma, ngoại hình của hắn thật sự quá nổi bật. Đối với thôn Lý Hà quanh năm suốt tháng không có nhiều giống ngoại lại tới đây, quả thực giống như người nổi tiếng.

Thời gian cả một buổi sáng, bởi vì căng mặt cười xã giao quá mức mà giờ Lục Trì mới đi được đến phía bắc của thôn, bên này có ít ma tộc đi lại. Lục Trì tạm thời quyết định ở đây để không bị làm phiền nghỉ ngơi, chờ đến buổi chiều dạo nốt rồi quay trở về.

Thôn Lý Hà không có thói quen ăn cơm trưa, bọn họ trong một ngày chỉ sáng tối hai bữa, khi đi ra ngoài đi săn sẽ mang theo thịt khô làm lương khô, nhóm không đi săn lúc giữa trưa căn bản sẽ bị đói, Lục Trì ăn nhờ ở đậu, đương nhiên sẽ không có phá lệ ưu đãi đặc biệt.

Nhưng tối hôm qua cùng sáng hôm nay hắn cũng chưa ăn được nhiều, vẫn bị ghê sợ lấn át, nên hiện tại là vừa đói lại khát.

Lục Trì bình thản tìm một khối đá rồi ngồi xuống, đưa mắt tùy ý liếc nhìn bốn phía một cái, sau đó bị một trái cây màu đỏ tươi nổi bật trong lùm cây màu xanh ở chỗ không xa hấp dẫn, phản ứng đầu tiên của Lục Trì là Phúc Bồn Tử?

Chờ Lục Trì đến gần mới phát hiện trái cây màu đỏ này là mọc thành từng đám lớn nhỏ khác nhau, so với Phúc Bồn Tử thì lớn hơn. Hắn hái một trái rồi đánh gía một chút, phát hiện loại quẩ này có điểm giống mơ nhưng cũng lại có điểm giống dâu tây, sau đó 385 đã đưa ra kết quả chính xác:

[ Hồng Đậu Môi ——

Cấp bậc mỹ vị: Ba sao ( hương vị ăn được)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!