Sau khi thảo luận với 385, Lục Trì đã mua một lô gia vị từ hệ thống, đưa cho Hoàng Lão Tam và những người khác, số lượng do 395 tính toán, hắn cho rằng sẽ không có bất kỳ tác động tiêu cực nào với Ma giới, quá nhiều thì chưa chắc.
Hoàng Lão Tam đếm chỗ gia vị, háo hức nói với Lục Trì: "Ngươi có thể bán cho chúng ta nhiều hơn không?"
Lục Trì có thể cho họ đủ để dùng khoảng nửa năm, nhưng vấn đề là, sau chuyến đi này Lục Trì hiển nhiên không có dự định trở về, nửa năm sau thì sao? Họ sẽ mua gia vị ở đâu?
Cho nên Lục Trì lắc đầu nói: "Xin lỗi, thiên phú của ta cũng có hạn, không thể lấy gia vị vô hạn, tạm thời chỉ có thể lấy ra nhiều như vậy, như này, đợi các ngươi dùng xong, có thể tới Ma tô tìm ta mua."
Lý A Hoa và những người khác không hài lòng lắm với cách nói này, nhưng họ không còn cách nào khác, chỉ đành đồng ý.
Cuối cùng, ba người họ hợp lại với nhau, họ gom được tổng cộng năm nghìn đồng, dùng để mua xoong nồi, quầy thức ăn, xe tuk
-tuk và gia vị của Lục Trì. Trong đó nguyên liệu tốn nhiều nhất, Lục Trì mất hơn ba nghìn đồng vàng, bán cho họ hơn ba nghìn ma tinh tệ.
Không phải Lục Trì tham lam, chỉ là 385 nói không thể ảnh hưởng tới trật tự Ma giới hiện có trật tự, cho nên tự nhiên đồ ít nên quý.
Như thế, ma tinh tệ trên người Lục Trì có gần sáu mươi nghìn đồng, có thể nói là một "số tiền khổng lồ".
Ôm một khoản tiền khổng lồ, mang theo một túi nải đơn giản, trong đó chỉ đựng mấy bộ quần áo, những thứ khác nên ném vào ba lô hệ thống hắn đã ném vào ba lô hệ thống, nên để vào tủ lạnh siêu cấp hắn đã bỏ vào tủ lạnh siêu cấp, Lục Trì chuẩn bị đơn giản rồi lên đường, đi về hướng Ma đô.
Ma giới cũng có xe lửa, nhưng lại tên là xe Đại Long, rất chậm, tuyến đường ít, hơn nữa huyện Hoắc Chu không có trạm xe Đại Long, Lục Trì muốn tới Ma đô, phải đi xe tới Ma thành phố Đàm Chiêu ở gần nhất.
Lý A Hoa những người khác đã đưa Lục Trì đến xe Đại Đỗ hướng đến thành phố Đàm Chiêu, thấy chiếc xe sắp rời đi, Lý A Hoa đột nhiên nhớ ra một câu hỏi quan trọng….
"Lục Trì, sau này chúng ta đến Ma đô thì tìm ngươi như nào??"
Đây quả thực là một vấn đề, bao gồm Lục Trì, họ chưa từng tới Ma đô, nếu như Ma đô có rất nhiều đại ma, họ đi rồi không thể ma mò kim đáy bể đúng không?
Lục Trì cũng ngẩn người, người duy nhất có thể cùng hắn liên lạc chính là A Hùng: "Ngươi có thể hỏi Ma Thần đại nhân, lúc đó hắn chắc chắn sẽ biết ta ở đâu."
Nhưng sau đó, Lục Trì nhận ra rằng hắn và A Hùng đã không liên lạc hay gặp nhau nhiều trong vài tháng, nếu sau này A Hùng không thấy hắn cũng không giao tiếp với hắn nữa thì sao?
Lục Trì xoa chiếc vòng hoa văn ma thuật trên cổ tay trái của mình, nói: "Ta tới Ma đô sẽ mở một nhà hàng, lúc nào tới có thể nghe ngóng, nhà hàng của ta tên là... nhà hàng A Hùng!"
Chiếc xe Đại Đỗ lao đi, để lại đám người Lý Á Hoa đứng càng lúc càng xa, càng lúc càng mờ dần giữa đám ma
-quỷ.
Phía trước, là Ma đô hoàn toàn xa lạ.
Xe Đại Đỗ mà Lục Trì đang đi là phương tiện giao thông có hình dạng phía trước nhỏ, phía sau lớn, có thể chứa khoảng hai mươi người, êm ái, ít xóc hơn xe tuk
-tuk rất nhiều, nhưng vẫn không thoải mái, bên trong xe còn có mùi kỳ lạ của ma tộc, hơn nữa lúc này thời tiết ngày càng nóng hơn, thật sự ngột ngạt.
Lục Trì cố ý chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, có thể hít thở một chút không khí bên ngoài thông qua khe cửa sổ, tuy rằng khó chịu nhưng cũng không phải không chịu nổi.
Sau đó xe Đại Đỗ chạy gần một ngày mới chậm rãi đến thành phố Đàm Chiêu, Lục Trì xuất phát từ sáng sớm, nhưng khi tới thành phố Đàm Chiêu trời đã tối.
Sau khi xuống xe, có vài quỷ trường vĩ đang mời chào khách trọ bên ngoài nhà ga, một số con còn vẫy đuôi chủ động mời gọi quỷ trường nha đi ngang qua, hỏi chúng có muốn không, trông tư thế rõ ràng không phải ở lại đơn thuần.
Lúc này, ba con quỷ trường vĩ chú ý tới Lục Trì, bọn chúng cùng nhau đi tới, nhiệt tình chào hỏi Lục Trì: "Anh đẹp trai có muốn ở nhà khách không?"
"Anh chàng đẹp trai, chỗ chúng ta có thể tắm nước nóng miễn phí!"
"Anh chàng đẹp trai, chúng ta có quỷ trường vĩ trẻ trung, đẹp trai... chúng ta còn có quỷ trường nha ~"
Lục Trì: "..."
Tên quỷ trường vĩ nói câu cuối là do mới chú ý tới dáng vẻ của Lục Trì, không khỏi sửng sốt, nói bổ sung: "Ta có thể không thu tiền của ngươi..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!