Chương 35: (Vô Đề)

Từ lúc Lý A Hoa đến, doanh thu của Lục Trì đã trực tiếp tăng gấp đôi.

Sau khi thưởng thức bữa tối thịnh soạn ngon lành xong, Lý A Hoa lại trở về phòng trọ ngủ một giấc. Sáng sớm hôm say đã đến chỗ của Lục Trì, ngoài miệng nói rằng ngày đầu tiên đi làm phải biểu hiện thật tốt, còn thực tế là đến cọ cơm sáng.

Bữa sáng là mỳ gà. Lục Trì nấu một nồi to đầy ắp nước súp, bên trong ngoài mỳ sợi còn có thịt gà xé và cải thìa thái nhỏ, nước trong vắt quyến rũ người ăn. Ăn kém là mề vịt thái mỏng để om với lòng gà, thịt bò kho và xôi rưới dầu mè với giấm, hương vị phải nói là tuyệt cú mèo.

Lúc Trì một mình ăn một bát lớn, còn Lý A Hổ và Hoàng Lão Tam mỗi ma một chậu. Lý A Hoa còn khoa trương hơn, nàng một mình ăn hết nửa nồi, tương đương với lượng cơm năm bữa của Lục Trì. Nếu không phải trong nồi đã hết, Lục Trì còn nghi ngờ rằng nàng vẫn còn có thể ăn được nữa.

Nếu không phải hắn có thể tự mình nấu cơm, Lục Trì chỉ sợ rằng có khi sẽ bị Lý A Hoa ăn cho sạt nghiệp mất.

Xử lý bữa sáng xong xuôi, Lục Trì cũng Hoàng Lão Tam bắt tay vào nấu ăn. Hắn sai Lý A Hổ ra ngoài mua một ít hộp dùng một lần về để đóng gói. Sau đó đưa một phần lớn đồ ăn đã nấu xong cho Lý A Hổ mang ra chợ bán, phần còn lại cho vào hộp dùng một lần.

Lục Trì không định bán những hộp đồ ăn này theo cân, mà là bán theo hộp. Món mặn thì mười đồng một hộp, món chay thì năm đồng một hộp. So với bình thường món nào rẻ hơn thì cho một hộp nhiều hơn chút, món đắt thì một hộp sẽ ít lại.

Nói chung, nếu bán theo hộp thì lợi nhuận Lục Trì kiếm được sẽ nhiều hơn so với bán theo cân. Ban đầu ý định của hắn là mua hộp nhỏ hơn, đựng được ít hơn thì giá cũng sẽ thấp đi đôi chút. Nhưng Lý A Hổ nói đây chính là loại hộp bé nhất rồi, Lục Trì mới nhớ ra sức ăn của ma tộc…

Nếu một hộp quá ít, thì vài hộp cũng không đủ cho một ma ăn đâu.

Sau khi đóng gói xong thức ăn đâu vào đấy, Lục Trì dẫn Lý A Hoa ra cửa. Hắn không trực tiếp dẫn Lý A Hoa đến khu nhà của huyện trưởng Liệp Báo, mà là đi dọc theo ven đường ở mấy khu dân cư, đặt ở lối ra vào, mỗi nơi bày quán khoảng nửa giờ.

Có khu có nhiều ma ở, nửa giờ có thể bán được mười mấy hộp. Có khu khác thì ít dân cư hơn, nửa giờ này một hộp cũng không bán được.

Cứ như vậy, bọn họ chạy tới chạy lui giữa mấy cái tiểu khu. Nửa ngày sau, bọn Lục Trì cũng bán được hết sạch.

Xong việc, Lục Trì cùng Lý A Hoa đến một cửa hàng bán xe đạp, mua một chiếc xe đưa cho nàng ta. Lục Trì có thể thấy được, đây là một chiếc xe đạp ba bánh cỡ lớn, chỉ là kết cấu có vài chỗ khác biệt.

Lý A Hoa trước đây chưa từng đạp xe đạp bao giờ, cho nên trên đường trở về, Lục Trì bảo nàng thử tập đi xem, còn hắn ngồi ở phía sau vừa dạy nàng cách đi vừa truyền thụ một số kỹ năng bán đồ ăn.

So với anh trai Lý A Hổ, Lý A Hoa dễ dạy hơn nhiều. Cũng một phần do tính cách Lý A Hoa không ngại nơi đông người, lá gan lớn, gì cũng dám nói, rất thích hợp để làm kinh doanh.

Mặc dù hôm nay Lục Trì chưa để nàng tự buôn bán, chỉ yêu cầu nàng đi theo, nhưng hắn vẫn sẽ dạy nàng một số điểm cần lưu ý. Lý A Hoa đầu óc linh hoạt, tay chân nhanh nhẹn, Lục Trì cảm thấy ngày mai nàng có thể tự mình bắt đầu được rồi.

Bởi vì Lý A Hoa đến, Lục Trì cũng thống nhất với ông chủ nguyên liệu đặt số lượng gấp đôi. Bọn họ vừa về đến nhà thì nguyên liệu cũng được giao đến nơi. Lục Trì nhận hàng thanh toán tiền, rồi bắt đầu chuẩn bị đồ ăn cho ngày mai đem bán.

Hoãng Lão Tam bây giờ không cần nói cũng sẽ chủ động hỗ trợ, còn Lý A Hoa hiện tại đã nhận lương của Lục Trì cũng không thể đứng không mà nhìn được, liền nhận nhiệm vụ rửa rau.

Qúa trình làm phá lấu Lục Trì không giấu giếm bọn họ một chút nào, nhưng khả năng lĩnh ngộ của Hoàng Lão Tam thực sự có hạn. Rửa rau cắt thái nhóm lửa gì đó thực sự làm rất rốt, nhưng gia vị lần nào cũng nêm không chuẩn, mấy món tráng miệng thì hoàn toàn không hiểu. Bởi vậy toàn bộ quá trình Lục Trì vẫn phải kiểm soát, nhưng những sự cần phải nói thì đã ít đi rất nhiều.

Đem đồ ăn đã nấu chín bỏ vào thùng để ngâm, Lục Trì lại hì hục làm cơm tối. Hôm nay vẫn là năm món một canh như thường lệ, còn có trà sữa mà hắn đã đồng ý với Lý A Hoa nữa.

Lúc pha trà sữa, tự nhiên hắn nhớ đến A Hùng, đáng tiếc là A Hùng nói không rảnh, Lục Trì cũng không thể quấy rầy nó được. Haizzz, thực sự muốn mời nó nếm thử trà sữa hôm nay mà. Nấu cực kỳ thành công luôn, sữa thơm lừng, ngọt mà không ngấy, trân châu nhai thấy dai ngon sừn sựt luôn.

Sáng sớm hôm sau, trong lúc Lục Trì đang bận chuẩn bị bữa sáng, bọn Lý A Hoa đã đóng gói cẩn thận đồ ăn. Chờ ăn sang xong, Lục Trì cùng Lý A Hoa lại cùng nhau ra ngoài.

Lục Trì đem đủ loại hộp đồ ăn bỏ vào thùng sau yên xe đạp, sau đó Lý A Hoa vừa dắt xe vừa hét to rao hàng, còn bản thân hắn thì đi phía sau.

Lý A Hoa kêu to như vậy, trong lòng Lục Trì không khỏi âm thầm cảm phục, dù sao là hắn thì cũng không hét to được thế đâu.

Có xe đạp, mọi thứ trở nên thuận tiện hơn nhiều. Lý A Hoa nghe theo kiến nghị của Lục Trì không cần phải bày quán tại một địa điểm cố định, cứ nơi nào nhiều ma qua lại thì dừng chân rao một hồi. Không có ma thì cứ đạp đi thôi.

Huyện Hoắc Chu không lớn, Lý A Hoa về cơ bản đã rao hàng dọc theo trục đường chính. Sau khi đi một vòng quanh, chưa đến nửa ngày nàng đã bán hết sạch số đồ ăn trên xe.

Sau đó Lục Trì về nhà làm thêm một mẻ khác. Chạng vạng hôm đó, chờ Lý A Hổ dọn hàng trở về liền bảo y đi theo Lý A Hoa đến cửa của mấy khu dân cư lớn để bán. Chưa đến mười phút cả hai đã trở về, mẻ này đã được bán hết.

Vài ngày tiếp theo, doanh thu về cơ bản đã ổn định. Lục Trì cũng đã kiếm lại được số tiền bỏ ra để mua xe đạp. Hắn nhanh chóng trích hoa hòng đưa Lý A Hoa, cứ mỗi một trăm tệ bán ra thì được chia ba tệ.

3% hoa hồng nghe có vẻ không nhiều lắm, nhưng trên thực tế, Lý A Hoa một ngày có thể bán được vài trăm tệ, thêm vào tiền công 12 tệ một ngày mà Lục Trì trả, thì một ngày nàng có khả năng kiếm được hai ba chục tệ. So sánh với những công việc khác thì đây quả thực là mức thu nhập cực cao, lại còn nhẹ nhàng hơn việc đi săn rất nhiều. Mà quan trọng nhất là, mỗi ngày có thể được ăn đồ ăn do Lục Trì nấu, đây mới là điều làm cho Lý A Hoa hài lòng nhất.

Đương nhiên, phần lớn lợi nhuận vẫn thuộc về Lục Trì. Cộng thêm tiền từ sạp hàng của Lý A Hổ, Lục Trì thỉnh thoảng cũng tự mình đi giao đồ ăn. Hiện tại doanh thu mỗi ngày rơi vào khoảng mấy trăm tệ, trừ tiền mua nguyên vật liệu, tiền nhà, tiền ăn, tiền lương, còn có những chi phí hàng ngày khác, thì lợi nhuận ròng thu về tay Lục Trì rơi vào khoảng hai đến ba trăm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!