Chương 33: (Vô Đề)

Liệp Báo cũng không để ý việc Lục Trì cho mình leo cây trước đó, dù sao thì khi đó A Khắc Tư mới là người muốn gặp Lục Trì. Nhưng bây giờ gã mới biết được "Lục Trì" làm phá lấu cực kỳ ngon mà Ma Thần đại nhân vẫn luôn khen ngợi hóa ra lại là người quen, gã không khỏi sinh ra một chút hứng thú với người này, cộng thêm đồ ăn mấy ngày này thực sự là hương vị không tồi, nói: "Thật không nghĩ đến những món đó đều là người làm nha. Ngươi còn biết làm món khác không?

Ngày thường ngươi hay bày quán ở chỗ nào?"

Lục Trì biết làm rất nhiều món , nhưng hắn chỉ nói ra phạm vi buôn bán hiện tại của mình: "Ta còn bán tôm hùm đất, ngày thường bày quán ở bên ngoài chợ huyện."

Huyện trưởng Liệp Báo sờ sờ cằm, càng thêm hứng thú nói: "Ta nghe Ma Thần đại nhân lại tôm hùm đất ngươi nói ăn siêu ngon, không biết có phải sự thật không? Chiều nay ngươi có bày quán không, để ta sai cấp dưới đi mua một ít."

Có mối làm ăn thì cũng không thể linh tinh thế được, Lục Trì lắc đầu, "Chiều nay ta không mở quán. Nhưng chỗ ta có cung cấp dịch vụ giao hàng tận nhà. Không biết ngài ở đâu, nếu không quá xa thì ta có thể giao đến tận nơi. Hóa đơn trên năm mươi tệ thì có thể miễn phí giao hàng."

"Còn có thể giao tận nhà luôn sao? Vậy được thôi. Chiều nay ngươi cứ giao cho ta năm mươi tệ để ta thử xem. Chỗ ta ở cũng không xa, ở ngay bên trong huyện phủ, ngươi đến đó hỏi gác cổng là sẽ biết."

Lục Trì còn lưu trữ không ít tôm hùm đất trong tủ lạnh siêu cấp, nghe vậy gật đầu nói: "Được, vậy chiều nay ta đem qua cho ngài."

Trở về nhà, Lục Trì bắt tay vào làm tôm ngay lập tức. Nghĩ đến đây là mối làm ăn do A Hùng giới thiệu, lại nghĩ huyện trưởng Liệp Báo có nói "Ma Thần đại nhân nói tôm hùm đất ngươi làm ăn siêu ngon", liễn gõ gõ vòng tay, hỏi: "A Hùng, ta đang làm tôm hùm đất, ngươi muốn ăn không?"

Lục Trì nghĩ rằng với bản tính tham ăn của A Hùng, kiểu gì nó cũng đồng ý, nhưng hắn không ngờ được rằng, một lúc sau, giọng nói của A Hùng mới truyền đến từ vòng tay: "Không, ta… không đói."

A Hùng không xuất hiện, mà âm thanh cũng có chút yếu ớt, lẽ nào là do mấy ngày nay hắn phải đi xã giao nhiều quá?

Lục Trì không hỏi thêm nữa. Thực ra trong lúc chờ A Hùng đáp lại, hắn đã làm xong cả phần ăn của A Hùng rồi. Nhưng nếu A Hùng không tới thì hắn phải tự mình xử lý vậy, ăn không hết thì đem bán, chứ không lãng phí lắm.

Buổi chiều, Lục Trì đóng gói tôm hùm đất đi về phía huyện phủ. Tuy rằng hắn đã ngây người ở huyện thành mấy tháng rồi, nhưng cũng vẫn chưa quen thuộc đường xá ở đây cho lắm, vì vậy vừa đi vừa phải hỏi đường. Khoảng chừng một tiếng sau mới tìm được sân bên cạnh huyện phủ, nhưng đến nơi lại không tìm thấy ai gác cổng, chắc là đi nghỉ hoặc đi vệ sinh đi.

Nhìn cái sân này có mấy chục tòa nhà, Lục Trì thực sự không đoán được nhà của Huyện trưởng Liệp Báo là cái nào. Đang lúc không biết phải làm sao, hắn cảm thấy vai mình bị vỗ nhẹ một cái: "Hi, anh đẹp trai~ Ngươi ở đây làm gì thế?"

Lục Trì vừa quay đầu lại đã bị một đôi cánh lớn màu đen làm cho giật mình, sau đó hắn mới thấy rõ được, dạ mị ma trước mặt chính là Hắc Trân Châu, chính là cô gái lần trước đi cùng Hôi Lang, cái lần mà hai bên xung đột với nhau ở nhà hàng ấy.

Đương nhiên là Lục Trì có thể lập tức nhân ra đối phương không phải vì nhất kiến chung tình, gặp một lần không thôi nhung nhớ gì đó mà là từ trước đến nay, Hắc Trân Châu là dạ mị ma duy nhất hắn từng gặp. Ở một nơi mà ai nấy cũng thân cao hai mét hai như Ma giới, khó có được một lần không phải ngửa đầu nói chuyện với ma khác, hơn nữa trên lưng đối phương con có một đôi cánh to bự chảng, Lục Trì muốn không nhớ rõ ngươi ta cũng khó.

Lục Trì cũng không biết Hắc Trân Châu tên gì, nhưng vẫn lễ phép nói:

"Xin chào. Ta tới nhà huyện trưởng Liệp Báo giao đồ ăn, cô có biết nhà ngài ấy ở đâu không?"

Hắc Trân Châu cười cười: "Trùng hợp thật, vừa lúc ta cũng muốn đến nhà huyện trưởng. Anh đẹp trai, mình đi cùng nhau đi."

Lục Trì bỗng cảm thấy mình đã thực sự từ một tù trưởng châu Phi biến thành một hoàng đế châu Âu rồi. Những ma mà hắn gặp, không những hết sức thân thiện mà còn cho hắn công việc, vừa định đi hỏi đường liền xuất hiện một người dẫn đường. Hắn bỗng có chút nghi hoặc rằng bản thân đang mang hào quang may mắn của nhân vật chính mất.

"Vậy tốt quá rồi, làm phiền cô."

Hắc Trân Châu xua tay, thản nhiên nói: "Không có gì đâu nha, chuyện nhỏ thôi mà. Đúng rồi, ta tên Hắc Trân Châu, ngươi tên là gì?"

Lục Trì cười đúng mực trả lời: "Ta tên Lục Trì."

Hắc Trân Châu cười híp mắt, vui vẻ nhìn Lục Trì, thanh âm ngọt ngào cất lên: "Hóa ra là Tiểu Trì Trì nha, thật là một cái tên hay!"

Lục Trì lúc này chỉ biết hoang mang: ???

Hắc Trân Châu chớp chớp mắt, đưa tay lên che miệng, ghé vào tai Lục Trì mà thì thầm: "Ngươi cũng có thể gọi ta là Tiểu Châu Châu nha."

Vừa nói, nàng còn vừa thổi khí vào lỗ tai Lục Trì.

Lục Trì: "..."

Lục Trì nhanh chóng né sang một bên, kéo dãn khoảng cách với Hắc Trân Châu, từ cổ đến lưng sởn lên một lớp da gà, vẻ mặt cứng ngắc, lúng túng nói: "Không, không được, Hắc… Cô nương đừng đùa giỡn như vậy."

Hắc Trân Châu nghiêng đầu nhìn Lục Trì, khó hiểu mà cười nói: "Làm sao vậy? Lẽ nào ta không đẹp sao?"

"Không phải… Chỉ là ta… Ta không phù hợp. Ta cảm thấy Hôi Lang tiên sinh hẳn là càng phù hợp với cô hơn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!