Lục Trì bày quán đã hai ngày, phá lấu cũng những món khác bán càng ngày càng tốt, nhưng đây là lần đầu tiên hắn bán tôm hùm đất. Những ma ở huyện thành cũng chưa từng ăn qua, ai nẫy cũng giữ thái độ xem qua rồi thôi.
Lục Trì biểu diễn một chút cách làm thế nào để lột vỏ tôm hùm đất, sau đó lại đem tôm đã l. ột s. ạch cắt thành từng miếng, mời nhóm Ma tộc đang vây xem mỗi ma một miếng nhấm nháp thử.
Một số ma không tình nguyện ăn thử, nhưng mấy ma gan lớn chút thì vừa ăn xong liền lộ ra vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, sau đó cực kỳ sảng khóa mà bỏ tiền ra mua. Điều này làm cho những ma đang đứng xem không cũng bắt đầu động lòng.
Về cơ bản mà nói, ma ở huyện thành giàu hơn ở trấn Tịch Thủy nhiều, cũng khá sẵn lòng bỏ tiền để mua đồ ăn. Vận may của Lục Trì hôm nay khá tốt, chưa đến giữa trưa, toàn bộ quầy hàng đều đã được bán hết sạch sẽ.
Vách ngăn thủy tinh đã làm xong. Trên đường trở về, Lục Trì đẩy xe hàng đến cửa hàng cửa kính, nhờ ông chủ lắp vách ngăn giúp, trả tiền xong lại đẩy quầy hàng mới ra lò về nhà.
Chuyện đầu tiên sau khi về đến nhà là xem nhóc Slime đã tỉnh hay chưa. Có điều hắn tìm khắp nơi trong phòng cũng không phát hiện bóng dáng của nó, hẳn là nó tỉnh lại xong đi rồi.
Lục Trì bất đắc dĩ cười cười mà lắc đầu, cũng không để ý lắm, vì hắn vẫn còn có việc phải làm. Ăn qua loa cho xong bữa trưa, Lục Trì lại bắt đầu chế biến phá lấu, tiện tay đem nấu hết số tôm hùm đất còn lại trong két nhựa.
Trong lúc giải lao, Lục Trò thỉnh thoảng nhìn lướt qua lịch sử trò chuyện trong Công đoàn Ký chủ, có điều những ký chủ bên trong chủ yếu là khoác lác hoặc phàn nàn, Lục Trì cũng không thu được nhiều thông tin hữu dụng cho lắm.
Mấy ngày kế tiếp, chuyện làm ăn của Lục Trì dần dần tốt lên. Đồ ăn hắn nấu càng ngày càng nhiều, nhưng đến lúc đóng quán thì cơ bản đều đã bán hết sạch. Hơn nữa, có không ít ma đến hỏi thăm món tôm hùm đất, nhưng từ lúc bán hết số tôm mà nhóc Slime đưa cho, Lục Trì không còn gì để bán hết. Hắn cảm thấy, đã đến lúc gọi Lý A Hổ và Hoàng Lão Tam đến giúp rồi.
Lục Trì tranh thủ ít thời gian đến chỗ lần trước hắn và chị Dương đến lấy hàng, nhờ ông chủ nhắn lại cho chị Dương là khi nào chị ấy đến thì báo lại, ông chủ cũng hết sức tốt bụng mà đồng ý ngay.
Về đến nhà thì trời cũng đã gần tối, Lục Trì từ xa xa đã nhìn thấy một cái bóng đen kỳ quái đang ngồi chồm hỗm trước cửa nhà mình. Chờ đến gần mới phát hiện, hóa ra là nhóc Slime. Nó vẫn là hình dạng bearbrick mà lần trước hắn nặn ra, chẳng qua một bên tai hơi bị biến dạng, trông không được tròn trịa cho lắm.
Nhóc Slime nhìn thấy Lục Trì thì cực kỳ vui vẻ, nhảy cầng lên về phía hắn. Sự việc trước mắt làm nội tâm Lục Trì cực kỳ chấn động. Dù sao đây cũng là lần đầu hắn thấy một con bearbrick to bằng con người, không chỉ biết di chuyển mà còn biết chạy, đã vậy lại còn biết nói!
"Lục Trì, ngươi về rồi! Lỗ tai của ta hôm qua bị cành cây quét qua một cái, tự ta không biết nặn làm sao tròn được như ngươi. Ngươi niết lại cho ta được không?"
Cái tình cảnh này, nếu không phải IQ của nhóc Slime quá cao, có lẽ Lục Trì đã có cái ý nghĩ giữ nó lại nuôi như thú cưng rồi.
Chờ hắn niết lại lỗ tai cho Slime, xong đó không hỏi gì đã đi làm cơ, dù sao thì với cái bản tính tham ăn của Slime, làm gì có chuyện nó chỉ đến để nặn lại lỗ tai mà không cọ được một bữa cơm cơ chứ?!
Lục Trì vừa thái rau vừa hỏi: "Đúng rồi, ngươi có tên không?"
Ma thần đại nhân là danh xưng mà những Ma tộc khác gọi nó, cũng đâu phải tên riêng. Hơn nữa, Lục Trì vẫn cảm thấy việc gọi một đống Slime là Ma thần có chút khoa trương quá, cứ cho là nhóc Slome này thực sự rất thần kỳ đi chưng nữa.
"A? {* Lam??@ Lợi ?~ Thập Bát*? Áo Tu→_→"
Nhóc Slime nói ra một chuỗi dài những cái tên, nhưng Lục Trì không nghe rõ lắm, dựa vào giọng điệu cũng đoán không ra. Vậy nên hắn quyết định đặt cho nó một cái tên đơn giản đi, trùng hợp nó có vẻ rất thích bearbrick: "Hay là ta kêu ngươi là A Hùng nhé?"
Slime lặp lại cái tên của mình một lần nữa, Lục Trì vẫn nghe không hiểu, có điều hắn nhận ra hình như nó không vừa lòng với cái tên "A Hùng" cho lắm, bèn nói: "Được rồi A Hùng. Lát nữa ta muốn làm ngó sen đóng hộp, ngươi có thể giúp ta rửa mấy cái ngó sen ở bên kia được không? Cảm ơn nhiều nha, A Hùng."
Slime
- A Hùng: "..."
Nó nhìn Lục Trì chăm chăm gần hai phút, cũng không thấy hắn có ý định sửa miệng. Nó cũng chưa từng ăn qua ngó sen đóng hộp, không một lời thật sự đi rửa ngó sen. Bởi vì đặc điểm thân thể của mình, nó rút ra mấy cái xúc tu thon dài để rửa kỹ bên trong ngó sen, đến tận bên trong cùng cũng hết sức sạch sẽ. Lúc nó đem ngó sen đã rửa sạch về cho Lục Trì, hắn không hề do dự mà hết sức khen ngợi: "Rửa sạch quá đi!
A Hùng, ngươi giỏi thật đó!"
Slime A Hùng: "!!!"
Đột nhiên có cảm giác cũng kiêu ngạo chút chút, hình như cái tên "A Hùng" này cũng không tệ lắm nhỉ?
Sau đó, Slime A Hùng lại đề nghị giúp Lục Trì rửa sạch những món khác.
Nhất thời, căn nhà đi thuê cũ kỹ này dường như đều trở nên ấm áp hơn rất nhiều.
Lục Trì làm bốn mặn một canh. Hắn cũng không dám cho A Hùng uống rượu nữa, nên vào cửa hàng mua một quả dưa hấu không hạt, chuẩn bị ép làm nước dưa hấu.
Ở Ma giới không hề có loại trái cây dưa hấu. Trong lúc Lục Trì đang bổ dưa, trên cơ thể trơn nhẵn của A Hùng đột nhiên xuất hiện một đôi mắt tròn xoe, cực kỳ nghiêm túc mà quan sát nhất cử nhất động của Lục Trì một cách chăm chú. Đến lúc Lục Trì cắt dưa hấu thành miếng nhỏ, đút vào miệng cho A Hùng một miếng, dôi mắt tròn xoe ấy trợn lên hiện rõ sự kinh ngạc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!