Lục Trì không ngờ được rằng 006 thực sự thích hương vị của sâu tre trắng, mà không thích "rễ cây" nhân sâm rồng, vậy thì đối phương không phải là coi trọng công dụng đặc thù của chúng rồi. Hắn rất muốn hỏi 006 là chủng tộc gì, vì hắn cảm thấy, nếu là con người thì sẽ không có khả năng thích cái gọi là "mềm mềm ngầy ngậy muốn bạo nổ". Mà đặc biệt mấy con sâu này, nhỏ thì to bằng hai cái ngó sen, to thì phải cỡ cả đùi người!
Thế nhưng khi Lục Trì thử gửi câu hỏi này, ngay lập tức bị hệ thống cảnh báo: "Không được phép hỏi thăm những vấn đề riêng tư khác liên quan đến ký chủ không liên quan đến nhiệm vụ của hệ thống."
Lục Trì đành phải từ bỏ, mặc dù hắn cảm thấy 006 nói " Ngươi có thể dùng" như là đang ám chỉ mình, nhưng hắn cũng không cảm thấy chột dạ, chỉ đáp lại: "Được, vậy lần sau thấy sâu tre trắng, ta sẽ mua cho ngươi."
006: "Những loại sâu khác cũng được, miễn là ăn ngon, với lại to nữa. Bé thì ăn không bõ dính răng, tốn công nhai."
Lục Trì: "Được rồi."
Không nghi ngờ gì nữa, 006 nhất định không phải con người.
Nói chuyện với 006 xong, Lục Trì đem nhân sâm rồng thu vào ba lô hệ thống. Đang chuẩn bị làm cơm tối thì nghe được động tĩnh từ ngoài sân truyền đến, Lục Trì vươn đầu ra ngoài nhìn, sau đó ngạc nhiên đến trợn to cả hai mắt…
Trong sân nhà hắn không biết vì sao lại biến thành một biển tôm hùm đất. Tôm hùm đất bò lổm ngổm khắp nơi, trong đó có một chỗ đột nhiên nhô lên giống như ngọn núi nhỏ, bên trong truyền đến một âm thanh quen thuộc đầy thê lương: "#╥ ﹏╥.....#╥﹏╥...#╥﹏╥..."
Lục Trì: "..."
Mất một lúc Lục Trì mới có thể vớt nhóc Slime từ trong biển tôm hùm ra. Bởi vì tôm hùm đất quá nhiều, Lục Trì đành phải đem toàn bộ nhét vào ba lô hệ thống, ấy thế mà lại nhét đầy cả ba lô. Lục Trì không còn cách nào khác, đành phải đem mấy đồ vật khác ra ngoài mới có thể chứa hết hơn hai ngàn cân tôm hùm đất.
Lục Trì đã bị lộ tẩy trước mặt Slime từ lâu nên chuyện hàng nghìn con tôm hùm đất cứ đột nhiên biến mất trong không khí, rồi bỗng nhiên một đống đồ điện, đồ gia dụng cũ xuất hiện từ hư không cũng không làm nó kinh ngạc một chút nào, thậm chí còn quơ quơ xúc tu nhỏ chào hỏi hắn: "*~( ̄▽ ̄)"
Slime vốn dĩ bị càng tôm kẹp cho thủng lỗ chỗ, mà xúc tu nhỏ cũng bị kẹp qua, chỉ còn dính một tí với chủ thể, kết quả là nó mới chỉ vung vung một cái, đoạn xúc tu kia liền rơi cái "bẹp" xuống mặt đất.
Lục Trì phải chứng kiến cảnh tượng vừa quỷ dị vừa buồn cười này: "..."
Slime cũng không thèm để ý. Nó điều khiển một cái xúc tu khác, nhặt cái xúc tu bị gãy ở dưới đất lên, "bụp" một phát đem nó ấn về chỗ cũ, nắn nắn xoay xoay, lại biến thành một cái xúc tu nhỏ linh hoạt.
Lục Trì lại lần nữa: ⊙﹏⊙
Sau đó, Lục Trì loay hoay bận bịu ở trong bếp, nhóc Slime liền ngồi ở trên bàn ăn trong phòng ăn, thỉnh thoảng lại dùng xúc tu nhỏ chà xát những lỗ hổng trên người mình, thế mà lại có thể vuốt phẳng không ít chỗ. Chỉ là có một mảng lớn ở sau lưng với phía dưới không được chăm sóc.
Lúc Lục Trì định lấy tôm hùm đất từ ba lô ra, thấy toàn bộ hàng nghìn con tôm hùm đất đã biến thành một cái icon, bên trên ghi số 2883. Mà khi hắn lấy ra ngoài định làm bữa tối mới phát hiện mấy con tôm đều đã hôn mê vì thiếu oxy. Nếu để lâu thêm một chút thì có thể toàn bộ sẽ chết vì thiếu không khí mất.
Hóa ra đây chính là nguyên nhân ba lô hệ thống không thể chứa những sinh vật sống. Mặc dù trước đó Lục Trì đã nghĩ đến việc thử nghiệm cho gà sống vào nhưng lại quên mất. Lần này lại ngoài ý muốn mà đem tôm hùm đất ra làm thí nghiệm.
Không biết từ bao giờ, nhóc Slime đã đi đi cửa bếp, nói bi ba bi bô một hồi với Lục Trì. Cái ngữ điệu này, hẳn ý tứ của nó là: Nó cố ý chọn toàn mấy con tôm hùm đất to béo lắm thịt đến là để làm quà mừng tân gia cho Lục Trì đấy!
Lục Trì thiếu chút nữa thì cười thành tiếng, hết sức vô tình mà vạch trần: "Thật á? Chứ không phải là bởi vì ngươi muốn ăn sao?"
Nhóc Slime không chịu thừa nhận, hốt hoảng vẫy vẫy xúc tu tỏ vẻ: Ta chỉ là sợ một người ăn không hết sẽ lãng phí lắm.
Sau đó Lục Trì mới ý thức được, hắn dường như đã hiểu được Slime đang nói cái gì. Hắn liếc nó một cái, đột nhiên có cảm giác hình như dạo gần đây nó béo lên không ít thì phải?
Lục Trì: "Ngươi có phải… Trưởng thành không?" Dù sao nói một đống slime mà béo lên thì đúng là vô lý thật.
"Là *# sao?" Slime xoay người vòng vòng, vui vẻ lắc lư thân thể, giống như một khối thạch trái cây màu đen không ngừng lắc lư. Một lúc sau thấy Lục Trì vẫn còn đang bận rộn, không phản ứng lại chính mình, nó mới hơi ngượng ngùng mà giải thích: "Là bởi vì *&# trong huyện thành nên mới lớn như này nha~"
Lục Trì ngẩn người, suy nghĩ một lúc mới hiểu ra ý tứ trong lời nói của Slime: "Vậy ý ngươi là, ngươi bây giờ với ngươi ở trấn Tịch Thủy không phải cùng là một sao? Ngươi có rất nhiều… thân thể, phân bố ở khắp nơi?"
Slime gật đầu: "Phải -"
Lục Trì không thể nào tin được: "Ngươi… Với lại phần thân thể khác của ngươi là có liên hệ, hay là dùng chung tư duy với tin tức?"
Slime lại gật đầu: "Đúng (o)"
Lục Trì: "..."
OK! I"m fine! Đúng là trâu bò thật! Hắn cuối cùng cũng có chút tin tưởng con Slime tham ăn mặt dày trước mặt mình đây chính là Ma thần rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!