Chương 25: (Vô Đề)

Huyện Hoắc Chu không tổ chức chợ phiên như trấn Tịch Thủy, mà là chợ cố định, ngày nào cũng mở để bán thực phẩm, rau củ, đồ tạp hóa, mở cửa từ sáng đến tối, nhưng buổi sáng lượng ma qua lại sẽ tương đối nhiều hơn. Muốn mở một quầy hàng cố định trong chợ thì phải bỏ tiền thuê, nhưng quầy bán hàng rong bên ngoài cũng không ít/

Phòng của Lục Trì cách chợ không xa lắm, đi bộ chừng mười phút là đến nơi. Đêm hôm qua hắn chỉ ngủ được 2-3 tiếng nhưng cả người vẫn tràn đầy năng lượng, trời còn chưa sáng đã thấy đẩy quầy hàng ra cửa.

Nhưng lần này, quầy ăn vặt không bán mấy xiên nước ăn vặt, mà là thịt bò hầm, óc heo chưng, chân gà kho tộ, còn có trứng kho, canh rong biển, canh củ sen, đậu phụ chưng, lạc rang muối và vài món chín khác. Đủ loại đồ ăn được bày trên quầy, từ xa đã ngửi thấy một mùi hương quyến rũ không thôi.

Lục Trì đi loanh quanh tìm được một chỗ trống ở lối vào chợ, dừng xe đẩy ở đó, treo một thấm biển mới lên, trên đó viết:

"Thịt bò hầm: 10 tệ/ phần

Óc heo chưng: 6 tệ/ phần

Chân gà kho tộ: 1 tệ/ cái

Trứng kho: 1 tệ/ 2 quả

Đồ chay: 3 tệ/ suất"

Mới mở hàng cũng có kha khá ma vây lại xem mới mẻ, nhưng những ma thực sự bỏ tiền ra mua thì không có mấy. Lục Trì cũng không sốt ruột, hắn ngồi ở đằng sau quầy hàng, thuận tiện đánh giá hoàn cảnh xung quanh.

Bấy giờ, "bạn tốt đã thêm" 462 đột ngột nhắn tin đến: "Người anh em, Công đoàn Ký chủ có một danh ngạch này. Lần trước đã nói rồi, cho cậu một cái."

Cùng với những lời này, còn có một đường dẫn và một chuỗi mật mã, khiến cho Lục Trì không khỏi nghi ngờ liệu có phải đối phương chờ đến lúc hắn trả hết tiền nợ mới đem cái danh ngạch không rõ giá trị ra sao này đem cho mình.

Lục Trì: "Cảm ơn." Mặc kệ là có đáng giá hay không, mỡ dâng tận miệng, lại còn miễn phí, ngu gì không nhận?

462 lại nói: "Tôi thấy cậu rao bán phiếu giảm giá? Làm sao cậu kiếm được nó vậy?"

Lục Trì: "Chương trình rút thăm của hệ thống."

462: "Ái chà! Cậu may mắn quá rồi đấy! Phần thưởng cao nhất mà tôi rút được chỉ có giá trị 5000 điểm tích phân."

Lục Trì: "Ngẫu nhiên mới được một lần như thế. Vận may ngày thường cũng chẳng ra gì."

462: "Vừa khéo dạo này tôi đang muốn mua thiên phú toán học, hay là phiếu giảm giá này cậu bán rẻ cho tôi đi? 20.000 điểm, thế nào?"

Thực ra cái giá ban đầu Lục Trì nghĩ đến đúng là 20.000 điểm thật. Nếu là khách hàng khác đến hỏi, hắn sẽ không ngần ngại mà bán ngay. Nhưng đối phương lại là 462…

"29.000 điểm là giá thấp nhất, phí thủ tục anh trả."

462: "Người anh em, không đến mức phải như thế chứ, hai vạn mốt đi, còn phí thủ tục à… Cậu cứ tùy tiện làm bừa một món gì đó đem bán lên cửa hàng, sau đó biến phiếu giảm giá thành quà tặng kèm. Vậy là không cần đóng phí xử lý rồi!"

Lục Trì ngạc nhiên há hốc mồm: "Còn có thể làm như vậy?"

462: "Đúng. Những ký chủ trong Công đoàn thỉnh thoảng sẽ chia sẻ cho nhau một ít phương pháp để trốn phí thủ tục. Đương nhiên, phương pháp này không áp dụng được cho những đồ vật khác, ví như quầy thực phẩm và ba lô hệ thống mà lần trước tôi bán cậu."

Lúc này, 385 mới lừ lừ xuất hiện: "Các người cứ thế mà thảo luận làm thế nào để qua mặt hệ thống ngay trước mắt hệ thống sao?"

Hệ thống của 462 cũng mở miệng: "Haizzz, mấy năm gần đây, ký chủ càng ngày càng khó mang."

462: "Hahaha, không cần để ý mấy cái tiểu tiết này đâu ~"

Lục Trì: "..."

Kết thúc một hòi cò kè mặc cả, cả hai quyết định lấy cái giá 25.000 điểm. Lục Trì vốn định làm một ít thịt heo kho tộ để làm món che mắt cho phiếu giảm giá. Nhưng quay đầu lại liền thấy, trùng hợp thế nào mà phát hiện bên trong cái sọt đeo trên lưng của một vị Ma tộc ở bên cạnh hắn, thế mà lại là hai con sâu tre trắng to như cái đùi người…

Mười phút sau, Lục Trì nhắn lại cho 462: "Được rồi đấy, bây giờ anh có thể lấy hàng rồi."

462 vừa click mở cửa sổ bán hàng của Lục Trì thì nhìn thấy một cái đùi trắng muốt… Sâu???

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!