Mắt thấy Hôi Lang đang lao về phía mình, phản ứng đầu tiên của Lục Trì là đẩy chị Dương đang ở bên cạnh ra, tránh bị ngộ thương, đòng thời né người sang hướng khác, tránh được một đấm của gã.
Nhưng Hôi Lang giờ đây đã tức giận đến mức mất hết lý trí. Hai bàn tay to của gã nâng chiếc bàn gần nhất lên, toàn bộ đồ ăn trên đó rơi xuống mặt đất vỡ tan tành, biến cái bàn gỗ dày này thành vũ khí, đập về phía Lục Trì.
May mà lúc trước Lục Trì đã cường hóa thuộc tính nhanh nhẹn của mình, hắn lộn nhào hai cái trốn vào sau góc tường. Lúc này, đại sảnh hoàn toàn hỗn loạn, bàn ghế ngã đổ trên mặt đất, những nhân viên phục vụ đều kinh hãi la hét, đứng ở một bên run bần bật. Có nhiều ma khác đang ăn thấy hế liền tháo chạy ra ngoài.
Thấy tình thế sắp xấu đến nỗi không thể cứu vãn, trên lầu đột nhiên truyền đến một tiếng quát lớn nghiêm khắc: "Hôi Lang! Dừng tay!"
Tiếng quát lớn này thành công làm cho thế giới ồn ào nhốn nháo lập tức trở nên yên lặng. Hôi Lang vội vàng đứng thẳng, một bên khẽ meo meo mà thả chiếc bàn đã nứt trong tay xuống. Nhưng hiển nhiên cái bàn cũng không cho hắn mặt mũi, lăn một vòng trên mặt đất, làm cho chiêc bàn nguyên vẹn duy nhất còn sót lại cũng bị đổ, làm toàn bộ đồ ăn trên bàn rơi đầy đất.
Hôi Lang: "..."
Lục Trì theo tầm mắt của gã nhìn về phía hành lang của tâng hai, thấy nơi đó có hai vị Ma tộc đang đứng, một cao một thấp. Mà cái vị cao hơn kia cũng là Chiến Võ Ma, cũng là vị đã quát Hôi Lang.
Mà vị thấp hơn thì để tóc dài, trên sống mũi đeo một cặp kính. Tuy không phải là đẹp trai lắm nhưng so với những Ma tộc xung quanh thì vẫn có vẻ đoan chính khó gặp. Bất kể là chiều cao, dáng người hay diện mạo, nhìn qua đều giống dáng vẻ của con người hơn. Hơn nữa, trên người của vị kia không có bất kỳ đặc điểm đặc thù nào của Ma tộc, điều này làm cho con ngươi của Lục Trì nhất thời run lên
- Lẽ nào nơi này hắn còn có đồng hương?
Thật là cảm động lòng người mà!
Cái vị Ma tộc thoạt nhìn cực giống nhân loại kia cũng thấy được Lục Trì. Đối phương tựa như sửng sốt một chút, sau đó hắn vẫy vẫy tay với Chiến Võ Ma đứng bên cạnh. Ngay lập tức, Chiến Võ Ma cao lớn liền cúi người lắng nghe, biểu tình cung kính, nghe xong còn kinh ngạc mà nhìn Lục Trì một cái. Rõ ràng, chủ đề của bọn họ chính là hắn.
Tiếp đó, Ma tộc giống con người kia xoay người trở lại phòng riêng, còn Chiến Võ Ma lại xoay người đi xuống tầng.
Nhìn Chiến Võ Ma cao lớn chầm chậm đi từ lầu hai bước xuống, Hôi Lang liền run như con chó cụp đuôi, "Liệp Báo đại… đại nhân."
Nhưng Liệp Báo chỉ nhàn nhạt liếc gã một cái, lạnh lùng nói: "Ta sẽ tìm ông chủ nhà hàng để thống kê tiền bồi thường, toàn bộ đều trừ vào tiền công của ngươi. Nếu không đủ thì ngươi ở lại đây mà rửa bát đi."
Hôi Lang xém chút nữa là khóc thành tiếng.
Liệp Báo trực tiếp đi đến trước mặt Lục Trì, niềm nở nói: "Xin chào. Tôi là Liệp Báo, huyện trưởng huyện Hoắc Chu, có thể mời ngài lên lầu hai vào phòng riêng không? Vị đại nhân ban nãy muốn có vài câu nói với ngài."
Lục Trì đi theo Liệp Báo lên tầng, trong đầu thì đang bàn bạc với 385. Hắn cảm thấy mình được huyện trưởng đối xử lịch sự như vậy, đều là hưởng ké phúc của vị "đồng hương" đang ở trên tầng. Đối phương có lẽ là nhìn trúng thân phận người xuyên không của hắn. Nghĩ đến bản thân sắp gặp được một người xuyên qua không
- thời gian khác, Lục Trì có chút kích động nho nhỏ.
"Thống tử! Ngươi có biết người kia đến từ thế giới nào không? Hệ thống của người đó cũng giống ngươi hay là khác nhau?"
385: "Chắc không phải đâu. Dựa theo quy định mà Chủ thần ban ra cho các hệ thống bọn ta, để phòng ngừa sự tranh cướp tài nguyên giữa các hệ thống mà ảnh hưởng đến sự ổn định của thế giới, trong một thời không chỉ cho phép một hệ thống tồn tại. Nói cách khác, hiện tại, ở Ma giới, ngoại trừ ta ra thì không thể có hệ thống nào khác."
"Chẳng lẽ hắn chỉ là một người không bình thường không có hệ thống trói buộc sao?" Lục Trì suy đoán nói.
Thuộc tính của 385 là hệ thống mỹ thực, công năng chủ yếu là phân biệt nguyên liệu nấu ăn. Đối với các sinh vật khác chỉ có kiến thức cơ bản trên giấy, không có năng lực phân biệt bọn họ. Cho nên nó không thể chắc chắn với Lục Trì rằng người hắn sắp gặp có phải là người xuyên việt hay không.
Tuy nhiên, khi Lục Trì theo Liệp Báo vào phòng, hắn đã phủ định ý tưởng rằng người trước mặt là đồng hương của mình. Không, không phải là người, mà là ma.
Bởi vì cái vị trông giống con người kia, ánh mắt đầu tiên không phải là nhìn mặt hắn, mà là nhìn về cổ tay trái của hắn. Mà Lục Trì cũng đánh giá đối phương, thấy trên tay trái của đối phương cũng có một cái vòng tay màu đen giống mình y như đúc.
Hay là tên nhóc Slime đó còn bán sỉ vòng tay đấy?
Lục Trì cảm thấy có chút buồn bực, nhưng không biểu hiện ra mặt, chỉ lễ phép cười cười với đối phương: "Xin chào, ngài tìm ta sao?"
Ma tộc kia đánh giá Lục Trì một vòng từ trên xuống dưới, cuối cùng quơ quơ cái vòng màu đen trên cổ tay trái của mình, hỏi: "Ta là A Khắc Tư, ngươi tên gì? Ngươi rất quen thuộc với Ma Thần đại nhân hả? Tại sao ngài ấy lại đưa cho vòng tay ma thuật cho ngươi?"
(
- A Khắc Tư: cây rìu)
Lục Trì đến lúc này mới biết được cái vòng đen sì này gọi là vòng tay ma thuật. Bởi vì thứ này không tháo ra được, đập cũng không vỡ nên Lục Trì liền mặc kệ nó. Mà những Ma tộc khác nhìn thấy cũng không có phản ứng gì kỳ lạ, kể cả chị Dương lẫn nhóm ma vây xem ở tiệc mừng thọ hôm ấy. Nhưng mà ma tộc trước mắt này, không chỉ nhận ra chiếc vòng mà còn có một cái giống như này, có thể thấy được hắn ta rấy rõ về chiêc vòng tay ma thuật, và thầm chí là cả Sli.. À Ma thần, hẳn cũng có chút hiểu biết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!