Chương 21: (Vô Đề)

Lục Trì, người đang có tâm trạng muốn bùng nổ ngay tức khắc, hôm nay không bày hàng, mà gánh theo một đống nguyên liệu quay lại thôn Lý Hà, đến tìm Lý A Hổ và Hoàng Lão Tam, cùng bọn họ sang nhà chị Dương ở thôn Dương Lâm bên cạnh.

Ngày mai chính là lễ mừng thọ, bọn họ phải đến để chuẩn bị trước.

Những món chay đều đã được chuẩn bị xong xuôi, còn món mặn nhue thịt gà, thịt vịt, cá, nên gϊếŧ thì cũng đã gϊếŧ, cần rửa thì rửa, cần chần qua cũng chần xong rồi. Canh gà cũng đã bắt đầu hầm trước, thịt bò kho và thủ lợn hầm cũng đã được chuẩn bị trước.

Về phần điểm tâm và món tráng miệng, Lục Trì lười chuẩn bị nên mua sẵn từ cửa hàng giao dịch, món tráng miệng là trái cây đóng hộp, còn điểm tâm là bánh bí đỏ và gỏi cuốn, chỉ cần cho vào nồi đảo qua chút dầu là được.

Lục Trì dẫn theo Lý A Hổ và Hoàng Lão Tam bận rộn suốt cả một buổi trưa, đồng thời còn phải đối chiếu lại một số chi tiết của bữa tiệc, như là số lượng khách khứa, xoong nồi bát đĩa có đủ dùng không, bàn ghế bày biện ra làm sao…

Chị Dương cũng phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi. Vì chuẩn bị cho lễ mừng thọ mà gần như một nửa nồi niêu xoong chảo với bàn ghế của cả thôn đều bị chị mượn hết, thực sự rất vất vả.

Lục Trì bận rộn cả một ngày, buổi tối cũng không trở về trấn mà theo Lý A Hổ về nhà ở một đêm, bởi đi tới đi lui thật sự rất mất thời gian, mà sáng hôm sau hắn còn phải ra nhà chị Dương sớm.

Ngày hôm sau tất nhiên là một ngày cực kỳ bận bịu. Buổi sáng mặt trời còn chưa ló dạng, Lục Trì đã tỉnh dậy kêu Lý A Hổ và Hoàng Lão Tam, cả ba cùng chạy tới nhà chị Dương, ăn một bữa sáng đơn giản liền vội vàng chuẩn bị nấu ăn.

Có kinh nghiệm từ bữa tiệc lần trước, cộng thêm việc đã chuẩn bị đầy đủ từ hôm qua, Lục Trì hôm nay không còn luống cuống đến cùng chân cùng tay như hôm trước nữa, nhưng vẫn cứ là vội đến mức chân không chạm đất. Cũng may, lần này nấu nướng đã thành công hơn, không xuất hiện tình huống thiếu muối thừa đường, hay là bị cháy nồi.

Bữa nay Lục Trì vào bếp vẫn tiếp tục bị vây xem. Sau đó, giữa những lời khen ngợi không dứt của đám đông vây quanh, thỉnh thoảng lại có vài lời nói không thích hợp làm người ta ngượng ngùng lọt vào tai Lục Trì.

Thời tiết gần đây đã bắt đầu trở lạnh. Lục Trì vẫn luôn đứng xào nấu trong bếp, mồ hôi nhễ nhại, chỉ có thể cởϊ áσ khoác dày ra, chỉ mặc một cái áo trong để nấu cơm. Hắn cảm thấy bản thân là một thằng đàn ông trưởng thành cực kỳ bình thường, trước kia lúc ở cùng với đồng đội, nóng quá có c. ởi trần cũng là chuyện bình thường. Nhưng mà…

"Ái chà chà, nhìn không ra nam ma này bề ngoài có vẻ nhỏ gầy, nhưng cũng vẫn đẹp trai nha. Nhìn hai bả vai với cơ bắp ở cánh tay hắn kìa ~"

"Ngon quá đi~ Không phải, ý tôi là đồ ăn , đồ ăn ăn ngon thật đó!"

"Này, chưa ăn thử làm sao ngươi biết là ngon? Ta chính là cảm thấy mấy món này ngửi thật là thơm. Không. Ý ta là nam ma này nhìn ngon dzai quá."

"Chậc chậc, trắng quá đi."

Lục Trì cũng liếc liếc thử cánh tay mình một chút. Ừm, hình như gần đây hắn đã trở nên mạnh mẽ hơn. Không chỉ nhờ hiệu quả của cường hóa thể chaatsm mà có lẽ còn do nguyên khí của đồ ăn Ma giớ cũng đang từ từ thay đổi tố chất thân thể của hắn. Điều này làm cho Lục Trì cảm thấy kích động đến mức có thể sãn sàng nhấc bổng cả một nồi đồ ăn to.

Phanh!

Trong đầu Lục Trì bỗng dưng hiện lên hình ảnh của mấy vị chủ bá (streamer) thích ra vẻ, hay õng ẽo tạo dáng trước ống kính, hoặc là giả bộ như thường nhưng thực ra đang bày dáng. Hắn! Tuyệt! Đối! Không! Noi! Theo!

Thừa dịp có một khoảng thời gian trống trong lúc chuẩn bị, Lục Trì liền tranh thủ chạy đi WC, sau đó lấy ra chiếc tạp dề đầu bếp

- phần thưởng rút thăm bị hắn ghét bỏ trước đó để mặc lên người, ngay cả đầu tóc cũng bị che kín mít vởi một chiếc mũ đầu bếp.

Lúc hắn quay lại phòng bếp, quả nhiên không ngoài dự liệu hắn nghe thấy được có vài âm thanh tiếc nuối.

Lục Trì: …

Đến tận lúc trời xẩm tối, thu dọn xong bữa tiệc, rửa xoong nồi xong hết, Lục Trì, người đã bận bịu suốt cả hai ngày cũng nhận được khoản thanh toán cuối cùng là 660 Ma Tinh tệ. Chị Dương có lẽ rất hài lòng, cuối cùng còn đích thân tự mình mở cửa xe, mời Lục Trì lên chiếc xe lam của mình, chở hắn về thị trấn.

Xe lam không chỉ trông giống máy kéo ở vẻ bề ngoài, mà lúc ngồi lên cũng thấy giống. Tình hình đường sá ở trấn Tịch Thủy thực sự rất kém, một đoạn đường mà xóc nảy kinh khủng. Lục Trì vừa phải chịu đựng âm thanh "cành cạch cành cạch" đinh tai nhức óc, vừa gân cổ lên nói chuyện với chị Dương.

Lúc chị Dương hỏi về hoàn cảnh của mình, Lục Trì nhớ đến hình tượng Độc Giác Ma bị mất trí nhớ của mình, toàn bộ đều lấy lý do không nhớ được để trả lời qua loa lấy lệ, ngược lại còn hỏi được từ chị Dương không ít chuyện.

Chị ấy là một trong những ma tương đối am hiểu Tịch Thủy trấn, lại còn thường xuyên lái xe đến huyện thành để giao hàng. Theo lời chị ấy nói, huyện thành quả là một chốn phồn hoa đô thị. Ở đó có rất nhiều ma, còn có Chiến Võ Ma và Dạ Mị Ma. Huyện trưởng của bọn họ chính là một Chiến Võ Ma, hơn nữa còn là một ma có thân phận, địa vị hẳn hoi ở Ma giới.

Nghe chị Dương thuận miệng nói ba ngày nữa sẽ lên huyện giao hàng, Lục Trì lập tức liền hỏi: "Chị có thể dẫn tôi đi cùng không? Tôi sẽ trả phí đi đường."

Chị Dương có chút kinh ngạc, hỏi Lục Trì tại sao lại muốn đi huyện thành. Hắn cũng không giấu giếm, nói bản thân sau này muốn phát triển ở huyện thành, nhưng từ sau khi "mất trí nhớ" chưa từng đi qua huyện thành, cho nên lần này muốn tới xem một chút.

Nếu mà áp dụng quy định của quê nhà Lục Trì trước đây

- nước Sơn Hải, thì xe lam của chị Dương tuyệt đối không có khả năng tiến vào huyện thành. Nhưng nơi này là Ma giới, luật giao thông vẫn có, nhưng rất lỏng lèo, lại không có ai đứng ra quản lý, cho nên chuyện xe lam vào huyện thành cũng chỉ là chuyện bình thường. Đối với chị Dương mà nói, tiện đường đem theo Lục Trì lên huyện thành cũng không phải chuyện phiền phức gì, nên rất sảng khoái mà đáp ứng, còn từ chối nhận lộ phí.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!