Lục trì không biết Lý A Hổ sẽ phản ứng như thế nào khi biết mình là người ngoài hành tinh, nhưng hắn cũng không phải là một người giỏi nói dối, nên hắn quyết định sẽ nói ra mọi chuyện: "Ta tên là Lục trì, ta là…"
Hắn còn chưa kịp nói hết câu "là người đến từ Trái Đất" thì thoáng thấy một người rất lực lưỡng từ ngoài cửa đi vào, quan trọng hơn là ở trên vai đối phương còn có hai vật dài dài, màu trắng trắng, nhìn qua rất giống chân người…
Trong nháy mắt, du͙© vọиɠ cầu sinh trong Lục Trì bùng nổ, khiến lời sắp thốt ra khỏi miệng chuyển thành "Ta, ta kỳ thật là Độc Giác Ma. Hồi trước sừng của ta bị thương nên phải chặt đi. Giờ ngoài việc biết mình tên là Lục Trì thì ta không nhớ rõ những chuyện trước kia… ơ, ừm! ta bị mất trí nhớ!"
Lục Trì cố ý cường điệu việc mình bị "mất trí nhớ" để Lý A Hổ không thể dò hỏi việc mình từ đâu tới đây. Hắn còn chưa quen thuộc thế giới này, tốt nhất vẫn không nên nói bừa.
Sau đó, nhờ Lý A Hổ giới thiệu, hắn mới biết người vác "đùi người" mới tiến vào là muội muội của Lý A Hổ, tên là Lý A Hoa. Lúc ấy, Lục Trì cảm thấy Lý A Hổ cũng không đáng sợ như mình nghĩ, bởi bề ngoài của Lý A Hoa còn doạ người hơn ca ca của nàng.
Đến bây giờ, Lục Trì mới để ý hai anh em nhà này đều có vóc dáng rất cao lớn. Lý A Hổ áng chừng cao 2m1. Mà Lý A Hoa còn cao hơn Lý A Hổ, có khi đạt 2m3. Lục Trì thầm nghĩ mình dù béo gấp đôi cũng không bằng cân nặng của nàng.
Không có so sánh thì không có đau thương, khi ở Trái Đất, Lục Trì cao m88 , làn da màu lúa mạch khỏe mạnh có thể coi là một soái ca cường tráng. Nhưng ở đây, Lục Trì có thể xếp vào hàng nhỏ xinh, làn da không trắng mấy đặt cạnh làn da ngăm đen thô ráp của hai anh em họ Lý có vẻ trắng mịn hơn rất nhiều.
Lục Trì cảm thấy mình giống như một bé gà mới sinh vậy, Lý A Hoa thì càng khỏi phải nói, coi hắn giống như là trẻ con. Thấy hắn tỉnh lại, nàng liền vui vẻ mà nói: "Ngươi tỉnh rồi? Ngày hôm qua ngươi bị thương rất nặng, ta còn sợ ngươi sống không nổi nữa. À đúng rồi, ngươi có đói bụng không? Ta mới săn được ít sâu trúc, ngươi muốn ăn không? "
Sâu trúc mà Lý A Hoa nói chính là hai vật giống chân người vừa nãy. Vật này mặc dù gọi là sâu, nhưng lại dài hơn một mét, một con to một con nhỏ nằm trên bàn nhìn thế nào cũng giống chân người. Mặc dù sâu trúc này có kích thước không khoa học mấy, nhưng không phải là chân người là may rồi.
Lý A Hoa có vẻ hiếu kỳ mà hướng Lục Trì hỏi: "Người là người Độc Giác Ma sao? Đây là lần đầu tiên ta thấy Độc Giác Ma đấy. Độc Giác Ma ai cũng có dáng người thanh mảnh nhỏ xinh như ngươi sao? Sừng của Độc Giác Ma dài bao nhiêu vậy? Sao hôm qua ngươi lại rơi từ trên trời xuống? Hay ngươi là người đến từ thành phố? Ta nghe nói Độc Giác Ma rất thông minh, còn có một số loại thiên phú đặc biệt, ngươi có phải hay không cũng..."
Lục Trì nhìn Lý A Hoa ngày càng ngồi gần mình, mặt không đổi sắc mà lùi về phía sau rồi sử dụng tuyệt chiêu "mất trí nhớ vô địch": "ta, ta không nhớ, ta chỉ nhớ mình tên Lục Trì, những cái khác ta điều không nhớ. Ta, ta cũng không biết..."
"Haizz~" Lý A Hoa thở dài một cái, dường như có chút tiếc nuối nhưng vẫn an ủi Lục Trì: "Không sao, không sao, chờ ngươi hết bệnh biết đâu lại nhớ ra."
Có lẽ là do bản năng nghề nghiệp ảnh hưởng nên Lục Trì đối với thế giới bên ngoài rất cảnh giác, hắn luôn cảm thấy ánh mắt Lý A Hoa nhìn mình rất kỳ lạ... làm lông măng trên người hắn dựng hết lên.
Sau đó, Lục Trì bị một đám ma tộc vây xem như sinh vật lạ, có cả nam cả nữ . Tuy vậy họ đều là ma tộc cấp thấp, nam thì có đuôi dài, nữ lại có răng dài. Dựa vào lời của 385 thì ma tộc cấp cao sẽ không xuất hiện ở địa phương vừa nhỏ vừa nghèo này.
Vì một câu "ta là ĐỘC GIÁC MA" mà Lục Trì trở thành sinh vật lạ, chẳng vì trên đầu hắn không có sừng mà giảm bớt người đến góp vui.
"Đây là Độc Giác Ma sao, lớn lên thật đẹp nha."
"Đáng tiếc là sừng của hắn bị chặt đứt, nếu không ta cũng muốn sờ một cái."
"Lá gan ngươi to ghê, sừng của Độc Giác Ma mà cũng dám sờ."
"Vừa gầy vừa lùn như thế này thì làm sao đi săn được."
"Ngu ngốc, Độc Giác Ma ai cũng lợi hại, bọn họ còn có thiên phú, chẳng cần thân thể to lớn vẫn đi săn được."
"Ngươi còn ngu hơn, làm gì có chuyện Độc Giác Ma tự mình đi săn? Bọn họ chỉ cần vẫy tay một cái là có ma tộc khác đem con mồi tới."
"Thì ra là thế, hoá ra Độc Giác Ma đều là phường ăn quỵt nha"
Lục Trì cảm giác đầu gối mình bị cắm vô số mũi tên: "..."
Xin lỗi Độc Giác Ma, ta làm chỉ vô tình thôi.
385 giới thiệu cho Lục Trì đặc thù của năm loại Ma tộc, cho dù là Độc Giác Ma, thì thể trạng cũng cao phổ biến ở khoảng 2m, đỉnh đầu còn có một cái sừng dài mười mấy centimet nữa.
Cho nên, dù thả Lục Trì vào quần thể Độc Giác Ma thì hắn vẫn bị xem vào dạng thấp lùn. Càng đừng nói đến đến Chiến Võ Ma thân thể lực lưỡng, còn cao tới hơn 3 mét, Lục Trì đứng cạnh bọn họ giống như "chu nho" và người khổng lồ vậy.
Hơn nữa trên bả vai Chiến Võ Ma còn có hai cái sừng như sừng trâu. Dù trí lực của họ không được cao cho lắm nhưng sức chiến đấu lại rất kinh người, một nắm đấm là có thể đốn ngã cây cổ thụ.
Ngoài đám cường tráng như trâu kia, Ma tộc còn có một chủng tộc là Dạ Mị Ma, các nàng cũng có thể gọi là nhỏ xinh, cao khoảng tầm 1m7. Nhưng vấn đề là, chủng tộc này hầu hết đều là nữ, không chỉ xinh đẹp như hoa mà còn còn có một đôi cánh dơi màu đen!!!
Bay được nha!
Đã không có được thiên phú của Độc Giác Ma, còn không có lực chiến đấu mạnh mẽ của Chiến Võ Ma, lại càng không bay được như Dạ Mị Ma, Lục Trì kiểu: "..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!