Ban đêm.
Chủ tiệm tạp hóa đã khóa cửa tiệm về nhà. Cả con phố chìm vào bóng tối tĩnh lặng, thỉnh thoảng có tiếng mèo kêu chó sủa, vang vọng khắp cả khu phố.
Dưới ánh đèn mờ mờ ảo ảo, Lục Trì một mình ăn xong bữa tối. Sau đó vào cửa hàng hệ thống chi thẳng tay 100.000 điểm để mua mười điểm cường hóa, mỗi phần hai điểm.
Dồn hết mười điểm cường hóa này lên người xong, hiệu quả lập tức xuất hiện. Lục Trì cảm thấy bản thân như vừa uống một liều thuốc tăng lực cực kỳ mạnh, một luồng năng lượng không ngừng di chuyển khắp thân thể. Trong phút chốc, toàn thân như tràn đầy sức mạnh vô tận, làm hắn thậm chí nảy sinh ra sự tự tin mù quáng rằng mình có thể một hơi mà leo thẳng lên đến đỉnh Everest.
Lục Trì ở trong sân chống đẩy 200 cái, nâng cao chân 200 cái, lại đứng lên ngồi xuống 200 lần. Trước đây mỗi lần vận động nhiều như vậy hắn đều mệt đến mức thở không ra hơi, nhưng lúc này hắn chỉ hơi thở dốc một chút. Mồ hôi tuy cũng ra nhưng ra ít, cả người vẫn có cảm giác như chưa phát tiết hết tinh lực.
Lục Trì trong bóng tối nhìn chằm chằm nóc nhà, mặc dù trước đây khả năng nhìn ban đêm của hắn tuy rằng không tồi, nhưng cũng tuyệt đối không rõ ràng như bây giờ. Ngay cả khe hở trên mái ngói hắn đều có thể nhìn rõ. Lục Trì đột nhiên có cảm giác của một cao thủ võ lâm. Hắn khom người xuống lấy đà, thế mà lại thực sự thành công nhảy lên được mái.
Dọc theo con đường, những ngôi nhà nối tiếp san sát nhau, cho dù có một con hẻm nhỏ ở giữa, cách nhau 3-4m, Lục Trì cũng có thể dễ dàng nhảy qua. Hắn giống như là một vị hiệp khách giang hồ, ban đêm hành hiệp, lặng lẽ trong đêm không một tiếng động mà chạy qua từng căn nhà. Thậm chí còn không đánh động đến con chó già ngủ ở đầu đường. Cả người mạnh mẽ nhanh nhẹn như một con liệp báo.
Điểm cường hóa của hệ thống thực sự là danh bất hư truyền, Lục Trì chơi parkour ở trên nóc nhà gần một tiếng cũng không thấy mệt. Hắn cảm thấy bây giờ mà chiến đấu với Lý A Hoa thì cũng không có vấn đề, mà có khi đến hai Lý A Hoa cũng không có khả năng không thể chiến thắng. Cho đến khi ..
"*&*% ̄O ̄)ノ"
Lục Trì… Trực tiếp từ trên nóc nhà té xuống. May mắn là trước khi tiếp đất vẫn kịp nhào lộn một cái, giảm bớt trọng lực nên không có bị thương. Nhưng lúc hắn ngẩng đầu lên nóc nhà, nhìn con Slime đang vẫy vẫy mấy cái xúc tu nhỏ như chào hỏi, tâm tình Lục Trì thực sự là không tốt lắm. Sự tự tin vừa được thổi phồng chưa đến hai giờ đã như quả bóng bị chọc thủng xẹp lép.
Khóe miệng cứng nhắc của Lục Trì kéo lên, gượng cười nói: "Đã lâu không gặp, Ma Thần đại nhân."Thế nhưng độc thoại nội tâm của hắn lại là: Ngươi là âm hồn bất tán đấy hả?
Slime cũng không hiểu nội tâm giãy giụa của Lục Trì, vẫn vẫy vẫy xúc tu nhỏ như cũ:
"#@?%*&┐(─__─)┌?"
Từ giọng điệu của nó Lục Trì có thể đoán được, tựa như nó đang hỏi tại sao mình không ở thôn Lý Hà. Dựa theo khả năng đến không hình, đi không bóng của Slime, chắc hẳn nó rất quen thuộc với nơi này.
"Ta bây giờ bày quán ở thị trấn, quay về thôn Lý Hà thì không tiện, cho nên thuê phòng ở lại trấn."
Lục Trì giải thích xong, liền thấy trong bóng tối, Slime hơi hơi gật đầu, liền cảm thấy rất vi diệu, nó hình như là nghe hiểu lời mình nói thì phải.
Để xác thực lại xem là nó có nghe hiểu thật không, Lục Trì lại hỏi: "Ta hiện tại là bán xiên nướng, ngươi muốn ăn thử không?"
Ngay lập tức thấy được Slime gật gật đầu cực kỳ rõ ràng, ngữ khí đều mang theo điểm thúc giục: "*"
Không cần phiên dịch, Lục Trì đều hiểu được nó đang đồng ý. Hắn cảm thấy nếu mình với nó trò chuyện với nhau nhiều một chút, không khéo còn có thể hiểu được thứ ngôn ngữ kỳ lạ của nó.
Lục Trì dẫn Slime đến phòng trọ, thổi lửa bếp lò chuẩn bị nướng thịt, sợ Slime chờ sốt ruột, hắn còn mua ở cửa hàng một lọ sữa chua: "Nướng thịt cần một chút thời gian. Đây là sữa chua, ngươi có thể nếm trước."
Mắt thấy Slime nhận lấy lọ sữa chua xong liền trựa tiếp muốn đổ thẳng cả lọ vào miệng, Lục Trì lại nói tiếp: "Cứ từ từ mà uống, không cần vội, không ai cướp mất phần của ngươi đâu."
Slime nghe vậy thì lập tức ngơ ngác, nhưng đúng là không còn động tác muốn rót vào trong miệng. Chỉ là cứ nhìn sữa chua lại nhìn nhìn Lục Trì, bộ dạng giống như mờ mịt không hiểu phải làm gì.
Lục Trì tiến lên cắm một cái ống hút vào lọ sữa chua, nói với Slime: "Đây là ống hút, ngươi ngậm vào rồi hút hút thử xem."
Slime cũng rất thông minh, Lục Trì vừa nói nó liên đem ống hút ngậm vào miệng hút sữa lên. Chỉ là bên này Lục Trì còn chưa đun nóng dầu, thì bên kia đã thấy tiếng "rồn rột rồn rột", mà Slime không biết vẫn cứ dùng hết sức để hút sữa, phát ra thanh âm khò khè nhè nhẹ.
Lục Trì bất đắc dĩ, lại lấy ra một lọ sữa chua, đổi cái lọ rỗng trong tay Slime. Lại được một lọ sữa chua nữa, Slime phát ra âm thanh "grừ grừ" dễ chịu, nghe như tiếng mèo con kêu vậy.
Sau khi uống hết chai sữa chua thứ hai, Slime chớp đôi mắt tròn xoe nhìn Lục Trì, có ý đồ bán manh để được cho thêm chai nữa: "@~_(:τ"∠)_? "
Thế mà Lục Trì lại nhẫn tâm cự tuyệt: "Sữa chua không thể uống quá nhiều. Chờ chút nữa, thịt xiên xong ngay đây."
Thật ra bọn họ cũng không quen thuộc đến vậy, đối với Lục Trì mà nói, Slime vẫn là một sự tồn tại nguy hiểm. Chỉ là ỷ vào số thịt chiên còn trong chảo, Lục Trì mới dám cự tuyệt yêu cầu của nó. Còn chuyện Slime có giống như con người không thể uống quá nhiều sữa chua hay không thì…
Cười chết mất! Đường đường là Ma Thần đại nhân, chắc là sẽ không bị tiêu chảy đi?
Tưởng tượng đến cảnh tượng một con slime bị tiêu chảy… Lục Trì không nhịn được mà phì cười, lại thấy Slime đang nghi ngờ nhìn mình chằm chằm, vội vàng đánh gãy dòng suy nghĩ lung tung vớ vẩn của mình. Hiện tại không phải là lúc tìm chết, quý trọng sinh mạng, nên làm gì thì làm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!