Chương 16: (Vô Đề)

Cá linh để ráo nước rồi đem đi ướp với muối, rượu trắng, cùng mười ba loại gia vị cho thơm. Ngoài ra còn nhào bột với nguyên liệu chính là bột mì, trứng và một lượng muối thích hợp, rưới thêm chút nước để tạo thành một hỗn hợp sền sệt như hồ.

Chờ cá linh ướp đến ra máu loãng thì đem máu đổ đi, lại cho bột bắp vào trộn đều. Trộn được một lúc thì nổi lửa, chờ chảo đủ nóng thì đổ dầu vào, dầu nóng rồi thì cho cá linh được bọc một lớp bột vào chiên, không đến năm phút là chín.

Cá chín rồi thì vớt ra khỏi chảo, vừa giòn vừa thơm, lại có thể ăn liền không cần nhằn xương. Bản thân Lục Trì rất khoái món này, đừng nói đến bọn Lý A Hoa đều ăn hết sức vui vẻ.

Gần 20 cân cá chiên giòn bị bọn họ coi thành đồ ăn vặt mà chén sạch, cuối cùng chỉ còn lại không đến năm cân được Lục Trì cho vào cửa hàng. Hắn chia mỗi phần khoảng 200 lạng, mỗi phần giá 50 đồng vàng, cũng không cho phép ăn thử miễn phí, có bán được hay không thì cứ coi như duyên số đi.

Điều mà Lục Trì không ngờ đến là vị khách đầu tiên mua cá chiên giòn của mình thế mà lại là 462. Người kia lần đầu chỉ mua một phần, hẳn là nếm thử thấy có vẻ ngon, thế là vài phút sau lại chốt thêm hai phần nữa, lại còn nhắn lại cho Lục Trì: " Anh em, món cá chiên giòn này của cậu ngon đấy. Có phải là cậu tham khảo công thức tôi đưa cho cậu không? Sách hay, đúng không?"

Lục Trì: "..." Thế mà vẫn còn mặt mũi nói ra được.

"Tôi thấy trên dấu trang quảng cáo trong sách có ghi còn có những cuốn sách nấu ăn khác, tôi ở bên này không có khả năng để mua. Anh mua giúp tôi một bộ được không? 20 đồng một quyển?"

Có lẽ 462 cũng đã nhận ra rằng Lục Trì đã biết được giá ban đầu của cuôn sách, nhưng hắn ta không hề cảm thấy có chút đuối lý nào mà đáp lại: "1000 đồng vàng một quyển."

"..."

Có còn chút liêm sỉ nào không vậy?

"30 đồng một quyển, không hơn."

462: "900 đồng vàng một quyển, không được ít hơn."

385 khẽ nói chen vào: "Hai người ở đây cò kè mặc cả qua lại có ý nghĩa gì không? Phí thủ tục là 2000 đồng vàng đấy."

Lục Trì: "..."

462: "..."

Đầu óc 462 xoay chuyển rất nhanh: "Bạn à, tôi có một chiếc ba lô hệ thống đã qua sử dụng, 10 mét khối, còn mới 70%, 80.000 đồng vàng, cậu có muốn không?"

Lục Trì: "... Mấy chiếc ba lô hệ thống mười mét khối bán trong cửa hàng hệ thống của tôi vẫn còn đó, mới tinh, cũng 80000 đồng vàng."

Cuối cùng, trải qua một phen chặt chém rồi trả giá gay cấn, giá trọn gói của ba lô hệ thống cộng thêm năm cuốn sách dạy nấu ăn là 50000 đồng vàng. Phí thủ tục vẫn là do phía Lục Trì trả, phương thức thanh toán là trả góp 0 đồng.

Đêm đó, lần đầu tiên từ khi Lục Trì đến Ma giới mà trời bắt đầu đổ mưa. Trận mưa kéo dài suốt bốn, năm ngày. Nhưng vấn đề mà Lục Trì không hề lường trước được ở đây là bên ngoài thì mưa to tầm tã, mà bên trong nhà Lý A Hoa cũng có "mưa nhỏ", kể cả phòng của Lục Trì, ngay chỗ đối diện giường ngủ của hắn cũng bị dột.

Thế là suốt mấy đêm liền, Lục Trì đều phải nghe âm thanh "tí tách tí tách" để đi ngủ. Nhưng điều càng khó chịu hơn là chăn của hắn bị ướt nhẹp, đắp lên người rất là khó chịu.

Có điều Lý A Hoa và những ma khác lại không để ý chút nào. Thậm chí còn là do trời mưa nên không phải đi săn, bọn họ đều rất thảnh thơi. Mỗi ngày chỉ ăn với ngủ, thỉnh thoảng ghé vào tán gẫu một lúc, rất thoải mái.

Về phía Lục Trì, hắn càng có thêm quyết tâm mở quầy hàng. Nếu hắn không kiếm được nhiều tiền hơn thì không biết đến khi nào mới có thể có một cuộc sống khá giả. Tuy rằng hắn có thể chịu khổ, cũng luôn sẵn sàng chịu khổ, nhưng không có nghĩa là hắn thực sự có thể sẵn sàng chịu đựng hết tất cả những khó khăn.

Ngay từ khi còn nhỏ, ông nội đã dạy hắn phải làm người tử tế, chỉ tiếc là khi còn nhỏ hắn không hiểu nổi nỗi khổ tâm của ông nội. Sau khi cha mẹ qua đời, hắn chuyển về quê sống với ông, chỉ còn hai ông cháu nương tựa vào nhau. Hắn thì lại giống như Husky xổng chuồng, suốt ngày chơi bời, trêu mèo chọc chó, câu cá bẫy chim, không gì không chơi, nhưng lại chẳng chịu học hành, thành tích cứ làng nhàng cho đến cấp ba, mà ông nội đối với đứa cháu trai bảo bối duy nhất của mình cũng không nỡ đánh, không nỡ mắng.

Mãi đến năm hắn 18 tuổi chuẩn bị thi đại học, ông nội đột ngột bệnh mất, Lục Trì hoàn toàn trở thành một kẻ cô độc giữa cuộc đời này, cũng đến lúc hắn phải trưởng thành, chỉ là lúc này có bắt đầu nỗ lực học tập thì cũng đã quá muộn. Thi đại học xong, hắn làm đơn tình nguyện xin vào bộ đội, sau bảy tám năm mài giũa, cuối cùng thì con ngựa hoang đứt cương năm nào cũng chính thức trở thành một người đàn ông trưởng thành, tự đảm đương được cuộc sống.

Sau đó, hắn xuyên đến Ma giới. Tất cả quay về số 0, lại phải bắt đầu lại từ đầu.

Lục Trì cũng không cảm thấy hoảng sợ gì nhiều, mọi việc cứ từ từ để nó phát triển. Một ngày nào đó, hắn nhất định sẽ trở nên mạnh mẽ.

Sang ngày hôm sau thì mưa tạnh, Lục Trì liền lên Tịch Thủy trấn để bày quán bán kẹo hồ lô làm từ các loại trái cây, còn có thịt bò xiên, thịt dê xiên, thịt gà xiên với thịt lợn xiên, ngoài ra còn có khoai tây cắt lát và trứng luộc nước trà.

Gian hàng cũ mua từ 462 thực ra vẫn còn sử dụng được tốt. Hôm trước, Lục Trì đã dành cả ngày để lau chùi, cọ rửa, nhìn vào thấy cứ như từ mới 30% thành 60% vậy. Sau đó hắn lại thu nó vào trong kho trữ vật của hệ thống, đến tận lúc lên tới gần thị trấn mới lấy ra.

Bên dưới quầy thức ăn có gắn bánh xe, miễn là đường bằng phẳng, đẩy đi rất dễ dàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!