Chương 14: (Vô Đề)

Đem số châu chấu chiên còn lại trong nhà vào kho xong, Lục Trì liền bắt tay vào chuẩn bị cho bữa tiệc nhà trưởng thôn.

Làm cỗ cưới cần rất nhiều nguyên liệu, nhà trưởng thôn cũng không dự trữ nhiều như thế, cho nên trước hôm làm tiệc một ngày, Lục Trì cùng với vợ chồng bọn họ lên trấn Tịch Thủy mua không ít đồ ăn. Chỉ là do nạn châu chấu vừa qua nên rau củ quả trở nên khan hiếm, Lục Trì đành phải đổi trái cây và rau trong thực đơn sang thịt.

Sau khi trở lại thôn Lý Hà, Lục Trì bắt đầu xử lý nguyên liệu, cái nào nên rửa thì rửa, nên thái thì thái, nên luộc qua thì luộc.

Lượng khẩu phần mỗi bữa ăn của Ma tộc đều rất lớn, cho nên nguyên liệu cho mười bàn đồ ăn đều có thể chất thành núi. May mà có Lý A Hồ và Hoàng Lão Tam giúp đỡ, không thì một mình Lục Trì phải tự mình xoay xở đến đêm mất.

Mặc dù đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng đến ngày khai tiệc, Lục Trì vẫn bận đến mức chân không chạm đất, lúc nấu ăn cũng liên tiếp mắc sai lầm. Các món ăn lúc nấu ăn bình thường và lúc nấu bằng nồi lớn vẫn luôn có sự khác biệt nhất định. Một là phải kiểm soát gia vị, nêm nếm sao cho vừa miệng, hai là việc chỉnh lửa cũng khó mà kiểm soát được. Vậy nên thành ra là có một món thì bị nhạt quá, món lại hơi mặn, rồi lại có đĩa bị sống, cái lại bị cháy mất.

Mặc dù vậy nhưng kỹ năng nấu ăn của Lục Trì vẫn nhận được những lời khen ngợi hết sức nồng nhiệt, đặc biệt là lúc nấu.

Lúc đó, ngoài lò đất nung trong bếp, Lục Trì còn dựng thêm hai cái nồi ở ngoài sân, mấy cái nồi lớn mà lại nấu cùng lúc, làm Lục Trì thay phiên chạy đi chạy lại, mệt đến nỗi hắn cảm thấy chỉ cần nhấc tay là gãy luôn được. Mà còn xấu hổ hơn nữa là hắn bị cả một đám đông tò mò vây xem.

Lúc Lục Trì đổ dầu vào nồi, đám đông đứng xem khen hắn đỉnh quá. Đến lúc Lục Trì bỏ hành, gừng, tỏi vào nồi, họ lại khen thơm thế. Rồi chờ hắn cho rau vào đảo đảo xào xào, đám đông năm miệng một lời khen giỏi quá giỏi quá. Lục Trì bày món ăn lên đĩa, đám ma này lại bắt đầu phun rắm cầu vồng khen đẹp.

Nhóm Ma tộc vây xem không chỉ mỗi khen thôi, bọn họ ngửi màu thơm của đồ ăn còn nuốt nước miếng ừng ực, vẻ mặt thèm thuồng làm Lục Trì phát hoảng cả lên, cảm thấy bọn họ không phải thèm đồ ăn hắn nấu, mà là muốn ăn thịt hắn luôn kìa…

Lục Trì không biết rằng, những Trường Vĩ Ma đang vây xem thực sự là muốn nhìn hắn nấu ăn như nào, nhưng những Trường Nha Ma kia thực sự đúng là đang thèm khát hắn …

Không ngờ được rằng, tên Độc Giác Ma gãy sừng này tuy rằng có vẻ yếu ớt, nhưng quan trọng nhất là ăn ngon… À không, nấu ăn ngon.

Các món chính của bữa tiệc là thịt bò nguội, châu chấu chiên, lạc rang muối, cùng với thịt kho tàu, sườn chua ngọt, cá kho, bò hầm khoai tây, ba ba kho, thêm thịt heo nướng, măng xào nấm và món tráng miệng.

Tráng miệng là trái cây đóng hộp các loại mà Lục Trì mua ở cửa hàng giao dịch, đổ ra bát rồi trộn lên là có thể ăn ngay, như thế thật sự rất tiện. Tuy rằng trước khi bày ra, hắn đã vứt bao bì đi, nhưng vẫn cảm thấy thấp thỏm bất an, không biết liệu 385 có thể làm ám thị tâm lý cho tập thể hơn 100 ma không. Mau mà đến cuối cùng bọn họ cũng không nghi ngờ gì cả.

Những ma trưởng thành không thích đồ ngọt tráng miệng lắm, nhưng tụi nhỏ lại hào hứng vô cùng.

Nói tóm lại, bữa tiệc tối nay có thể coi như là tiệc cưới hoàn hảo nhất từ trước đến nay của thôn Lý Hà, gần như không thừa một chút đồ ăn nào, làm cho những Trường Vĩ Ma đã chuẩn bị túi để lấy phần mang về đều cảm thấy có chút thất vọng.

Tất cả những quỷ tham ăn tham dự bữa tiệc này đều no đến bụng tròn xoe, ngay cả sự chú ý với tân lang đều bị đồ ăn chia bớt.

Cho dù Lục Trì lúc nào cũng vội vàng, nhưng lúc ở lại để dọn bàn, hắn vẫn lén nhìn tân lang một cái. Sau đó yên lặng phỉ nhổ cái thói tò mò của mình, bởi sự thật đã chứng minh, ngay cả chiếc hỷ phục đỏ tươi cũng không cứu được khuôn mặt của Gìa Cương Đặc Nhĩ.

Sau khi chờ Lý A Hổ, Hoàng Lão Tam và những ma khác thu dọn đồ đạc, rửa bát xong thì trời cũng đã tối.

Trên đường trở về, Lục Trì đưa cho mỗi ma bọn họ 30 Ma tinh tệ làm tiền công. Việc này làm Lý A Hổ và Hoàng Lão Tam đều cảm thấy vô cùng cao hứng. Ngay cả cái vị lúc nào cũng cau có mặt mày như Hoàng Lão Tam cũng lộ ra nụ cười có chút cứng nhắc: "Lần sau có việc gì thì cứ gọi tôi."

Lục Trì mỉm cười gật đầu, "Được."

Tiệc rượu ở nhà trưởng thôn đã giúp Lục Trì "một trận thành danh", nổi tiếng khắp thôn Lý Hà, thậm chí là cả những thôn bên cạnh. Những ma đã ăn cơm ở nhà trưởng thôn hôm ấy, đến mấy ngày sau vẫn còn nhung nhớ hương vị của sườn heo chua ngọt với bò hầm khoai tây. Mà trung tâm của tất cả những câu chuyện này, Lục Trì của chúng ta, sau khi nằm liệt trên giường mất hai ngày mới có thể đứng dậy mà cầm nồi, bắt đầu nghiên cứu món ăn mới.

Nạn châu chấu qua đi, châu chấu cũng không còn để chiên nữa. Lần này Lục Trì đã kiếm được hơn 10000 đồng vàng cùng hơn 2000 điểm nhờ hệ thống hỗ trợ giao dịch. Ba ngày khuyến mãi kết thúc, doanh số bán các món ăn khác của Lục Trì vẫn luôn ổn định, bình quân một ngày lãi được hơn 100 đồng vàng và tầm 20-30 điểm tích phân. Tuy vậy nhưng hắn cũng không phải làm lụng gì vất vả lắm, chỉ cần lúc nấu nhân tiện làm nhiều hơn một chút, sau đó đem vào kho chờ bán là được.

Hiện tại trên người Lục Trì còn gần 200 Ma tinh tệ, vẫn nghèo túng bần cùng như trước. Bởi vậy hắn dự định đi theo con đường mà hắn và 385 cùng nhau vạch ra

- mở một quầy bán đồ ăn trong trấn.

Vừa nghe Lục Trì muốn mở quán, 385 trở nên vô cùng phấn khích, vội vàng bật lên thông tin chi tiết sản phẩm của cửa hàng "Quầy bán đồ ăn tự động đa chức năng", một đoạn quảng cáo đột nhiên xuất hiện: "Khách hàng yêu quý của chúng tôi, bạn có muốn đặt hàng? Bạn không có đủ tiền? Đừng lo. Bạn có thể vay chúng tôi, lãi suất ưu đãi, vay 100 đồng chỉ thu lãi 3 đồng một ngày."

Lục Trì nhìn "Quầy bán đồ ăn tự động đa chức năng" này, giá là 100.000 đồng vàng hoặc 10.000 điểm tích phân. Mặc dù Lục Trì đã bỏ ra 10.000 điểm để cường hóa thân thể, nhưng không có nghĩa là hắn sẵn sàng chi ra 10.000 điểm để mua một gian hàng bán đồ ăn tự động. Về phần 100.000 đồng vàng thì xin thứ lỗi, hắn chỉ có 40.000 đồng, căn bản không xứng để nghĩ đến.

Cái nghèo đeo bám khiến Lục Trì không hề do dự mà từ chối những lời mời đa cấp đến từ vị trí của 385, nhưng hắn cũng không lập tức mở miệng, mà nghiêm túc xem xét từ cấu tạo, chức năng đến thông số kỹ thuật, kích cỡ, để lúc sau có thể tự làm một cái cho mình.

385 không biết trong lòng Lục Trì đang tính làm "gái trắng"*, nó nhiệt tình nói: "Phần thưởng ngẫu nhiên cho nhiệm vụ hàng ngày của hôm nay là một phiếu giảm giá 5%, như vậy ngươi có thể tiết kiệm 5000 đồng vàng, siêu lời đúng không? So với 5000 đồng vàng, tiền lãi mà ta tính cho ngươi chả là gì cả ~"

(* Gái trắng (

- bạch nữ phiếu ): là một ngôn ngữ mạng phổ biến, bắt nguồn từ câu nói "whoring for nothing" - "bữa ăn của chúa", bắt đầu phổ biến trong giới hâm mộ từ năm 2013. Thời gian đầu có một số tranh cãi xoay quanh từ này, vì từ "mại d.â.m" có hơi thô. Nhưng ý nghĩa chủ yếu của nó là chỉ những người không bỏ tiền gì cho idol, không mua album, không đại ngôn, không vote bảng xếp hạng, không comment hay like…, nhưng khi thần tượng được khen ngợi hoặc vinh danh thì lại nhảy ra nhận vơ.)

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!