Đại khái là do ban ngày có cuộc gặp gỡ đầy ly kỳ với "Ma thần đại nhân" . hoặc là vì buổi tối ăn hơi no, Lục Trì ngủ không an ổn tí nào, cứ nửa mơ nửa tỉnh, chỉ nghe thấy tiếng gió thổi ngoài phòng như tiếng còi kêu "hiu hiu", dường như trong đó còn có tiếng hạt mưa gõ cửa sổ lộp độp lộp độp.
Lục Trì đang mơ màng bỗng cảm thấy mình như đột nhiên rơi vào một vực sâu đen kịt, toàn thân không tự chủ mà run lên, sau đó cả người liền tỉnh lại.
Lục Trì từ trong bóng tối mò mẫm xuống giường, đi tới bên cửa sổ, thấy màn đêm dày đặc ở bên ngoài cửa sổ đã bị côn trùng vây kín. Thanh âm vang lên ngoài kia không phải tiếng gió thổi, mà là âm thanh của vô số đôi cánh
- nạn châu chấu bắt đầu rồi.
Lục Trì trầm mặc một phút đồng hồ, sau đó xoay người mặc quần áo, quấn một tấm khăn trải giường quanh người mình. Tiếp thoe hắn dùng 50 đồng vàng để đổi từ cửa hàng hệ thống một túi lưới siêu lớn. Mục đích sử dụng ban đầu của vật này là để vớt tôm quá, nhưng để bắt châu chấu xem ra cũng không tồi, Lục Trì quyết định ra ngoài thu thập nguồn nguyên liệu dồi dào kia.
Ra khỏi nhà, Lục Trì mới biết không chỉ có mình lợi dụng nạn châu chấu để bắt, mà còn có không ít ma đang tận dụng những vật dụng trong nhà mình để bắt chúng. Những ma này da dày thịt béo, cũng không sợ bị châu chấu cắn. Bọn họ một bên bắt, một bên vui vẻ mà nói với nhau: "Ha ha, thật tốt quá! Ngày mai không cần đi săn, chỉ cần ăn châu chấu chiên là no rồi. Qúa là mãn nguyện!"
Trong bóng đêm, Lục Trì nhìn thấy một ma bắt châu chấu đặc biệt hăng say, hiệu suất còn cực kỳ cao, trực tiếp cầm miệng bao hướng về phía đàn châu chấu mà chạy tới, cái đuôi to bị chặt đứt một nửa đó, cho dù xung quanh trời tối mịt cũng có thể dễ dàng nhận ra
- là Hoàng Lão Tam.
Lục Trì: "..."
Nạn châu chấu tấn công kéo dài liên tục đến hừng đông mới dịu bớt. Nhưng có lẽ do bọn họ bắt châu chấu quá hăng hái, thôn Lý Hà không bị tổn thất gì nhiều, thậm chí mấy con châu chấu bị rớt lại còn bị đám trẻ con mang ra làm trò chơi với nhau.
Cùng lúc đó, Lục Trì bỗng nhiên có chút muốn khóc luôn ra đấy, bởi vì toàn bộ châu chấu trong thôn Lý Hà phần lớn đang ở trước mặt hắn.
Cả đêm Lục Trì tự mình bắt được khoảng chừng một hoặc hai trăm con châu chấu. Những ma khác đều bắt được nhiều hơn, một mình Hoàng Lão Tam còn bắt được gần bốn, năm trăm con. Cho nên bây giờ trước mặt Lục Trì, châu chấu đã được chất thành núi, nhìn bằng mắt thường cũng thấy cỡ năm nghìn con. Nhìn châu chấu chất thành đống như này, Lục Trì vốn không mắc chứng sợ lỗ cũng phải cảm thấy sợ.
Điều khiến Lục Trì lo lắng không phải là việc chiên hết đống châu chấu này tốn bao nhiêu công sức, mà là mọi người đều dùng phương thức lấy vật đổi vật để mua, vậy cả nghìn con châu chấu thì phải xử lý như nào mới được?
Cho dù có định mỗi ngày đều đem lên trấn Tịch Thủy để bán, thì dựa theo lượng tiêu thụ trước đây, làm sao để bảo đảm rằng có thể bán hết được châu chấu trước khi nó bị hỏng?
Cũng may lúc này, hệ thống Tiểu trù thần 385 đã gợi ý Lục Trì một ý tưởng, đại khái là do món gà ăn mày hôm qua đã thực sự bắt được trái tim của nó, cho nên nó mới chịu tiết lộ chút thông tin: "Ngươi không cần phải lo lắng. Mấy món ăn hôm qua ngươi làm đã giúp cho Thực đơn Tiểu trù thần thăng lên cấp bốn, nếu ngươi cố gắng nhiều hơn nữa thì khi lên đến cấp năm, ngươi có thể mở ra chức năng giao dịch của hệ thống.
Đến lúc đó ngươi có thể để lên trên đó để bán, mấy ngàn con đều có thể bán rất nhanh, không cần lo nguồn tiêu thụ nữa nha!"
Có những lời này của 385, Lục Trì liền yên tâm. Ngày hôm qua hắn làm gà ăn mày và thịt dê xiên nướng đều ghi vào Thực đơn Tiểu trù thần, trực tiếp làm cho nó từ LV2 (9/10) thăng cấp lên LV4 (2/40), đạt được hai phần thưởng thăng cấp, tổng cộng là 3.000 đồng vàng cùng 3000 điểm. Số điểm này sau đó được cộng thêm với điểm thưởng làm nhiệm vụ hàng ngày, cấp bậc cá nhân của Lục Trì từ cấp 1 cũng lên đến LV3 (10620/100000), sau khi có phần thưởng thăng cấp cộng vào, đã lên đến (11620/100000).
Nhìn chính mình hiện tại có mấy ngàn kim tệ cùng hơn 10 000 điểm, Lục Trì đột nhiên bốc đồng muốn tiêu phí một chút, liền click vào cửa hàng hệ thống, ở trên giao diện kéo xuống một trang, đến thẳng mục cường hóa thiên phú huyết mạch. Những cái huyết mạch quý giá đắt đỏ đều bị Lục Trì trực tiếp xem nhẹ. Rốt cuộc nhìn nhiều hơn thì với cái giá đó cũng như đang tự trào phúng chính mình, vì vậy hắn chỉ chăm chú nhìn vào những tùy chọn cường hóa thuộc tính.
Cường hóa thuộc tính có năm lựa chọn: thể chất, sức chịu đựng, tinh thần, sự nhanh nhẹn và sức mạnh.
Giá của mỗi tùy chọn là 10 000 điểm, nhưng lại là được mua sắm và sử dụng không giới hạn. Mỗi một thuộc tính được cường hóa có thể tăng cường một phần mười so với giá trị ban đầu của người dùng.
Giả sử giá trị ban đầu của năm thuộc tính mà Lục Trì hiện có là 100, thì sau khi một thuộc tính được cường hóa một lần sẽ tăng lên thành 110, hai lần sẽ tăng lên thành 120, vậy mười lần thì có thể tăng gấp đôi rồi.
Nhưng nếu người sử dụng mà có giá trị thuộc tính ban đầu tương đối thấp thì dùng chồng chất điểm cường hóa cũng không có lợi. Mà Lục Trì còn cảm thấy khá tự tin với giá trị ban đầu của năm thuộc tính của mình.
Đương nhiên sự tự tin này chỉ dừng lại trước khi hắn xuyên qua, hiện tại Lục Trì cảm thấy mình cần mấy chục lần cường hóa mới có thể gọi là chấp nhận được, nhưng thực lực hắn lại không cho phép.
Vì vậy sau vài giây do dự, Lục Trì cẩn thận mà lựa chọng mua một lần cường hóa thể chất, sau đó trong nháy mắt, điểm của hắn từ LV3 (11620/100000) thành (1620/100000), may mà chỉ có điểm giảm chứ cấp bậc không giảm.
Lục Trì ngay lập tức sử dụng điểm cường hóa mình vừa mua, lúc ấy cảm giác như có một dòng nước ấm áp lan tràn khắp cơ thể, sau đó… Không còn sau đó nữa.
Nếu nhất định phải nói rằng có điều gì thay đổi…
Lục Trì nhéo nhéo cơ bụng của mình
- Ừm, hình như cơ bụng bởi vì bị thương mà có chút mỏng, lại căng lên một chút.
Lục Trì: "..."
Đau đớn tột cùng. jpg
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!