Chương 11: (Vô Đề)

Vào thời khắc mấu chốt như này, Lục Trì cảm thấy hoàn toàn không thể trông cậy gì vào 385. Hắn trước hết rời xa "linh vật", bơi về phía cái sọt của mình, cứ mặc quần áo xong hết rồi hãy nói chuyện gì thì nói. Mặc kệ tiếp theo là đánh nhau hay chạy trốn, ít nhất thể diện vẫn phải có.

Lục Trì nhìn chằm chằm vào "linh vật", "linh vật" cũng vẫn luôn nhìn chằm chằm Lục Trì, thứ trên cùng của nó giống như là "đầu" còn hơi hơi chuyển động theo mỗi động tác của hắn.

Rất kỳ quái.

Lục Trì cũng không muốn kí©h thí©ɧ hay chọc giận nó, hắn chỉ chỉ vào cái sọt của mình, rồi sau đó lại chỉ vào người mình, nói: "Ta muốn mặc quần áo vào trước."

Tuy rằng ngôn ngữ bất đồng, nhưng ngữ điệu hay động tác vẫn có thể biểu đạt một chút ý tứ, Lục Trì tin tường "linh vật" vẫn có chỉ số thông minh, hẳn là có thể lý giải được ý tứ của mình.

Qủa nhiên cái bộ phận giống đầu kia hơi hơi gật gật, " *".

Lục Trì vẫn không nghe ra được ý tứ của nó, nhưng cảm thấy nó hẳn là đồng ý. Vì thế hắn động tác nhẹ nhàng, chậm chạp mà bò lên bờ, dùng quần áo ướt vắt khô để lau nước trên người, chậm rãi đem bộ quần áo mới mua hôm nay mặc vào.

Hắn cố ý chậm lại, không phải để kéo dài thời gian mà cố gắng không tỏ ra vẻ nóng nảy hay công kích, khiến cho "linh vật" đề phòng.

May mắn thay, sau khi Lục Trì mặc quần áo, xỏ giày, "linh vật" vẫn ở trên tảng đá lớn. không hề tiếp cận hắn.

Lúc này Lục Trì bỗng nhiên có chút nghi hoặc, "linh vật" này… Nó có giới tính không???

Sẽ không phải là nữ đấy chứ?

Nếu đúng là như vậy, nó xem phát sóng trực tiếp toàn bộ quá trình hắn mặc quần áo, rốt cuộc là hắn chơi lưu manh hay là bị đối phương chiếm tiện nghi đây?

Đừng nghĩ nhiều.

Càng nghĩ càng thấy sợ.

"Linh vật" thấy Lục Trì đã mặc xong quần áo, nó lại lần nữa mở miệng:

" ?%t(~_~;)"

"..."

Lục Trì tuy rằng vẫn chả hiểu mô tê gì, nhưng ngữ khí đối phương có vẻ nghiêm túc, hắn đại khái có thể đoán được vấn đề này bất lợi với mình. Không có biện pháp giải thích, cũng không biết giải thích như nào, Lục Trì đành cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý của đối phương.

Hắn nhìn bốn phía xung quanh, bàn tính trong đầu vang lên lách cách: Xét theo tình hình hiện tại, tử công đơn không chắc chắn có thể gây ra được bao nhiêu thương tổn cho cơ thể như thạch trái cây của "linh vật", cho nên dùng thương không phải là lựa chọn tốt.

Đòn gánh xem ra càng khó sử dụng hơn.

Lục Trì đã tận mắt chứng kiến lực công kích của "linh vật", tên Trường Vĩ Ma nổi điên lúc trước bị bọc lấy đầu, liều mạng mới xé mở được một chút nhưng rất nhanh lại bị dính chặt một lần nữa. Vậy mới biết độ dính của "linh vật" này cực cao, rất khó giải quyết.

Nhược điểm cũng không nắm bắt được.

Một thứ khó đối phó như này, vậy chạy trốn thì sao?

Lục Trì rất nhanh phủ định ý tưởng này, bởi vì lúc nãy con "linh vật" yên lặng không một tiếng động bỗng nhiên xuất hiện, đủ để chứng minh nó hành động nhanh nhẹn cỡ nào. Càng miễn bàn đến tên Trường Vĩ Ma lúc đó vừa mới niệm "Triệu hoán chú", ngay lập tức "linh vật" lập tức xuất hiện. Nếu nó có ma thuật tốc biến, Lục Trì căn bản là trốn không thoát.

Bên này Lục Trì não còn đang vội load, bên kia "linh vật" đã hết sạch kiên nhẫn để chờ được đáp án của hắn, nó vặn vẹo thân thể, hướng chỗ Lục Trì mà tiến tới.

Nó vừa di chuyển, Lục Trì bỗng nhiên cảm thấy nó rất giống slime, chỉ là màu sắc không giống nhau, con này màu đen cơ.

Nhưng tình huống trước mắt hiển nhiên không thích hợp để phân tâm, chỉ trong nháy mắt, Lục Trì đã đem số châu chấu chiên còn dư lại trong sọt ra, đưa cho con slime đen trước mặt.

Các cụ ta đã dạy: "Cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn" …

"Châu chấu chiên, muốn ăn không? Ta làm." Lục Trì ngữ khí ấm áp mà nói, mặc dù Slime trông không có vẻ là sẽ ăn được.

Con slime thực sự sửng sốt, dừng lại trước con châu chấu chiên, nó ngơ ngác "nhìn" Lục Trì, sau đó "nhìn" con châu chấu chiên trong tay hắn, thạch trái cây màu đen ở trên đầu chậm rãi biến thành một cái dấu "?".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!