Chương 10: (Vô Đề)

Hệ thống thăng cấp đã tạm thời giải quyết khó khăn tài chính của Lục Trì, hắn còn chưa động tới điểm tích luỹ, hắn định giữ lại một số kha khá để đổi lấy đồ tốt, trừ tiền vàng mua gia vị mấy ngày nay ra, vẫn còn 947 đồng, khoảng thời gian tiếp theo, chỉ cần hắn tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày, sau đó cho chiên thêm châu chấu, đã đủ để Lục Trì tích lũy cho mình hũ vàng đầu tiên trong Ma giới.

Ừm, trước tiên đặt một mục tiêu nhỏ, chẳng hạn như tiết kiệm tiền thuê tháng này trước.

Buổi chiều, lại có ma

-quỷ tới tìm Lục Trì chiên châu chấu, thậm chí có ma

-quỷ từ các thôn ở xa đến, Lục Trì hỏi xong mới biết họ là người trong thôn của trưởng thôn, tối qua sau khi họ ăn thử món châu chấu chiên do chồng trưởng thôn mang về ở nhà trưởng thôn, hôm nay họ nghĩ tới mà không khỏi ch. ảy nước miếng, tình cờ trong thôn lại xuất hiện nhiều châu chấu, nên họ mau chóng huy động đại quỷ tiểu quỷ trong nhà cùng đi bắt châu chấu, chỉ để có món ăn ngon này.

Lục Trì sẵn sàng đồng ý, nhưng lần này, hắn không chiên hết châu chấu, hắn quyết định để dành phần của hắn sang ngày mai rồi chiên, vì ngày mai vừa hay là ngày trấn Tịch Thuỷ họp chợ, hắn chuẩn bị lên chợ bán lấy ít tiền.

Sau khi chiên châu chấu xong, Lục Trì dẫn Lý A Hổ vào rừng hái một số loại rau, trái cây dại, Lý A Hổ vốn giống ma

-quỷ khác, thấy đám "rau" này khó nuốt, thà đói chứ không thèm ăn đám "rau" này, nhưng mà sau khi ăn bữa cơm do Lục Trì nấu lúc trưa, suy nghĩ của y đã thay đổi, không chỉ tích cực giúp Lục Trì hái rau, trái cây dại mà còn chọn những loại mà y yêu thích.

Buổi tối, Lục Trì làm bữa tối với thịt và rau cho gia đình Lý A Hoa, Lý A Hoa bọn họ ban đầu không muốn thử đám "rau" đó, nhưng chúng có mùi thơm, thấy Lý A Hổ ăn khá ngon, nên họ cũng ăn theo, sau đó cũng thấy rất ngon.

Ăn cơm tối xong, Lục Trì đề xuất ngày mai hắn muốn thử nấu món hoa kê, Lý Á Hoa vừa nghe đã giơ tay tán thành, nói lát nữa nàng có thể gϊếŧ hết mười con gà nuôi trong nhà, mặc dù nàng vốn không biết hoa kê là gà gì.

Lục Trì nói không cần nhiều như vậy, hai con là đủ, còn có thể nấu mấy món khác, Lý A Hoa mới hậm hức cất dao đi, phủi tay.

Họ đang nói chuyện phiếm thì nghe thấy tiếng gõ cửa, lúc này bên ngoài trời đã tối, không lẽ còn có ma

-quỷ tới tìm Lục Trì chiên châu chấu?

Sau khi mở cửa, điều khiến họ ngạc nhiên là Hoàng Lão Tam đang đứng ngoài cửa, nhìn ánh mắt khó hiểu của cả nhà Lục Trì và Lý A Hoa, Hoàng Lão Tam có vẻ hơi ngại ngùng, hắn giơ túi ra nhét vào lòng Lục Trì, nói với giọng khàn khàn: "Là ngươi nói có thể tìm ngươi đổi."

Lục Trì bị nói mà ngớ người, nhận lấy cái túi, nhìn vào trong, mới phát hiện bên trong chứa đầy ngô vàng, kết hợp với ý của Hoàng Lão Tam, hắn mới biết hắn muốn đổi ngô vàng lấy đồ ăn, nếu không chỉ nhìn động tác và nghe giọng điệu của hắn, Lục Trì vẫn tưởng hắn tới tìm Lục Trì để trả thù.

Lục Trì: "..."

Gia đình Lý A Hoa ăn rất khoẻ, còn nhiều châu chấu Lục Trì vẫn chưa chiên, nên trước mắt không có nhiều thứ có thể đưa cho Hoàng Lão Tam, sau khi Lục Trì gói ghém hết đồ ăn cho Hoàng Lão Tam, hắn nói: "Hôm nay không còn nhiều, ngày mai ta làm riêng cho ngươi một phần, nếu rảnh có thể tới lấy."

Hoàng Lão Tam gật đầu, nhận đồ nhưng không rời đi ngay, mà nhìn chằm chằm vào Lục Trì một cách hung dữ.

Lục Trì có chút khó hiểu, lẽ nào hắn chưa hiểu ý của Lục Trì?

"Ngươi đưa cho ta rất nhiều ngô vàng, ta có thể mỗi ngày đều cho ngươi một phần châu chấu trong một tuần."

Hoàng Lão Tam lại gật đầu, nhưng vẫn không rời đi, vẫn hung dữ.

Lục Trì: "... Ngươi có chỗ nào không hài lòng à?"

Hoàng Lão Tam lúc này mới mở miệng nói: "Hôm nay ngươi chưa hái quả dâu đỏ đó, hay là mai ta hái giúp ngươi?"

"Hả?" Lục Trì sửng sốt.

Hoàng Lão Tam nghiến răng nhấn mạnh: "Quả dâu đỏ!"

"Ồ, được." Lục Trì ngây ngô gật đầu, hắn cảm thấy khi nói chuyện với Hoàng Lão Tam, hắn nhất định phải học cách tách giọng điệu ra khỏi nội dung, nếu không sẽ thực sự khó hiểu ý của hắn.

Thấy vậy, Hoàng Lão Tam hài lòng quay người rời đi, để lại Lục Trì vãn còn bối rối.

Hôm sau để kịp họp chợ, Lục Trì lại dậy sớm, chiên tất cả châu chấu, giữ lại phần cho Hoàng Lão Tam.

Sau đó Lục Trì chuẩn bị một tấm bảng gỗ khác, có ghi dòng chữ "Thử miễn phí, một đồng nửa cân", rồi mới mang theo châu chấu chiên đi về phía trấn Tịch Thuỷ, lần này hắn mang nhiều hơn lần trước, hẳn ba mươi cân, giỏ phía sau cũng không đựng hết, nên hắn đổi thành giỏ tre, treo lên đòn gánh.

Dù lúc Lục Trì đi ra ngoài trời còn chưa sáng lắm, nhưng khi hắn tới trấn Tịch Thuỷ, đã có rất nhiều ma

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!