Mặt trời bóng ngả về tây.
Trường Nha Ma Lý A Hoa vác trên vai con heo rừng nhỏ mà nàng mới săn được, xăm xăm mà bước về nhà mình. Con heo rừng có vẻ không to lắm, dựa theo sức ăn của bốn người nhà họ thì mỗi người cũng chỉ ăn được lửng bụng mà thôi. Haizz, tháng trước mẹ Lý A Hoa bị ngã gãy chân trong lúc đi săn, cha và anh trai nàng thì chỉ có thể làm mấy việc lặt vặt nên gánh nặng đi săn vì thế mà trở xuống vai nàng, Lý A Hoa thầm thân trong lòng.
Áp lực như núi.
Đột nhiên, bầu trời trước mặt nàng lóe lên một tia sáng. Sau đó, từ vùng sáng ấy rơi xuống một cái gì đó, nhìn có vẻ không nhỏ, vậy mà khi rơi xuống đất lại như không có trọng lượng, nhẹ nhàng mà đáp xuống mặt đất.
Lý A Hoa vừa kinh vừa sợ, trong nhận thức hữu hạn của nàng, không có khái niệm thiên thạch, sao băng, người ngoài hành tinh... Do dự vài giây, nàng sờ sờ đại đao ở bên eo, căng mặt bước đến đó xem thử.
Sau đó, Lý A Hoa nhìn thấy một "Nam Ma tộc" cả người đều là máu đang nằm trên mặt đất. "Nam Ma" này có vẻ hơi kỳ quái, dáng người thấp bé, trên đầu và trên vai cũng không có sừng, sau lưng lại không có cánh hay đuôi, không biết thuộc chủng tộc nào.
Y phục trên người "Nam Ma" cũng rất kỳ quái, Lý A Hoa chưa từng nhìn thấy loại trang phục nào như thế này.
"Nam Ma" đang hôn mê nhìn qua không có vẻ gì là có thể đe doạ được cô. Vì thế, Lý A Hoa không ngần ngại mà ngồi xổm xuống, bàn tay xoa xoa vết máu trên mặt người đang nằm, khuôn mặt "Nam Ma" trở nên rõ ràng hơn.
Nam ma này nhìn… rất thanh tú, so với nam ma đẹp nhất thôn Lý Hà mà nói đẹp hơn hẳn.
Người này đúng là người tình trong mộng của Lý A Hoa nàng rồi!
Không được, tim nàng đập nhanh quá!
Sau đó Lý A Hoa đưa "Nam Ma" đang hôn mê về nhà, một tay nàng cầm theo con lợn rừng nhỏ chết không nhắm mắt.
Ngày hôm sau Lục Trì mới từ cơn mê tỉnh lại, cả người hắn đau nhức khó tả, chưa kịp mở mắt hắn đã nghe thấy trong đầu mình vang lên một thanh âm thanh thuý: "Số hiệu 385 xin chào ký chủ Lục Trì, ta tên là 385 đến từ hệ thống tiểu Trù Thần, rất vui được phục vụ ngươi."
Lục Trì còn đang mơ hồ, hắn nghĩ cái hệ thống này cao hứng hơi sớm.
Những lời này vừa vặn bị 385 "nghe" thấy, nó khéo léo mà ngừng lại một giây, sau đó nói tiếp: "Ký chủ Lục Trì xin chú ý, trước khi ngươi mở mắt, ta có nhiệm vụ nhắc nhở ngươi, bây giờ ngươi đã xuyên không đến Ma giới. Vậy nên, xin ngươi hãy chuẩn bị tâm lý cho thật tốt."
Không đợi hệ thống tiểu Trù Thần 385 cảnh cáo nói xong, Lục Trì đã mở bừng mắt, sau đó hắn lại nhắm lại, hắn suy nghĩ —
Đời này mình đã phạm sai lầm cơ chứ!!!
Hình như……. mình cũng đâu có gây chuyện gì, chỉ là hái trộm một ít táo nhà Triệu gia gia cách vách, s. ờ s. oạng thím Lưu trong ruộng dưa, bẻ vài cây mía ở ruộng của Phương nhị thúc, rồi đá bóng làm vỡ kính nhà Hồng nãi nãi rồi vu vạ cho Nhị mặt rỗ chịu cùng… mà thôi?
Không đến mức bị liệt vào phường đại gian đại ác chứ?
Chỉ vì vài ba việc không nên thân lúc còn nhỏ mà hắn phải vào địa ngục sao? Đã là năm 2022 rồi, địa ngục còn chưa kết nối mạng sao? Chẳng lẽ việc hắn được truy tặng danh hiệu liệt sĩ còn chưa truyền đến địa ngục?
Trong đầu Lục Trì, hệ thống tiểu Trù Thần 385 đang cố gắng nắm bắt thời gian mà truyền đạt những điều cần biết ở Ma giới: "Thế giới này tổng cộng có năm loại Ma Tộc. Đó là Độc Giác Ma, Chiến Võ Ma, Dạ Mị Ma, Trường Nha Ma cũng như Trương Vĩ Ma. Phải rồi, người mà ngươi vừa nhìn thấy là Trường Vĩ Ma, đặc điểm nhận dạng là…"
Đột nhiên, bên tai hắn truyền đến âm thanh của Trường Vĩ Ma Lý A Hổ: "Này? Ngươi vừa mới… tỉnh phải không vậy?"
Không, ta không có
Lục Trì từ 385 biết được người mà khiến hắn "nhất kiến kinh hoàng" diện mạo tựa như đầu trâu mặt ngựa kia không phải là nhân viên công vụ trong địa ngục mà là dân bản địa ở đây. Lúc này hắn mới miễn cưỡng mà mở mắt, sau đó đối diện trực tiếp với dung nhan "điên đảo chúng sinh" của Lý A Hổ. Cậu chịu không nổi mà nhắm chặt mắt, hữu khí vô lực mà nói: "Ta… Ta đang ở đâu?
Ngươi là ai?"
Lý A Hổ nở một nụ cười nhìn có vẻ hàm hậu nhưng kết hợp với khuôn mặt xấu xí của hắn thì lại trở nên kinh người: "Đây là nhà ta, chỗ này là thôn Lý Hà, ta tên Lý A Hổ, muội muội Lý A Hoa lượm ngươi về, nàng nói ngươi bị thương ngất xỉu ở bên đường."
Lục Trì không đổi sắc mà trấn an trái tim nhỏ đang đập thình thịch: Không có gì phải sợ hết, hắn chỉ là lớn lên hơi xấu môt chút thôi, nhìn qua không giống người xấu lắm… chắc vậy.
Trừ việc khϊếp sợ với diện mạo của Lý A Hổ, Lục Trì con có rất nhiều điều không hiểu. Không phải đã hắn chết rồi sao?
Lục Trì nhớ rõ, trước khi xuất ngũ hắn đã chấp hành một nhiệm vụ cuối cùng, chắc là do nói trước bước không qua nên bao nhiêu kế hoạch hắn lập ra để chuẩn bị xuất ngũ đều tan thành mây khói do nhiệm vụ xảy ra việc ngoài ý muốn.
Lúc ấy, Lục Trì vẫn còn cơ hội chạy trốn, nhưng trong thời điểm ngàn cân treo sợi tóc đó, hắn không chút nghĩ ngợi mà nhường cơ hội cho các chiến hữu của mình. Khi thân thể hắn bị nổ bay giữa không trung, ý thức phảng phất đã tự do tại ngoài cơ thể, hoặc có thể nói là hồn lìa khỏi xác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!