Biệt Vũ bổ sung: "Ta có thể chứng minh lời Nhị ca nói là thật, bởi vì trên người Bạch Linh tỷ tràn ngập khí tức khiến ta an tâm."
Chỉ có Biệt Kim, kẻ si tình trong nguyên tác tiểu thuyết, mới lầm tưởng đó là nhất kiến chung tình mà thôi.
"Lâm nhi?" Biệt Kim nhìn ma tôn, muốn từ miệng ma tôn nhận được một câu trả lời xác thực.
Biệt Lâm có thể cảm nhận được kiếm cốt của mình, mà kiếm cốt lại đang ở trong thân thể Bạch Linh.
Biệt Lâm lạnh lùng nói: "Phải. Bạch gia chính là một trong những kẻ thủ ác tham gia vào việc hãm hại Biệt gia năm xưa, bọn họ đã cướp kiếm cốt của ta rồi vứt ta xuống hang Vạn Ma. Còn huynh thì đứng bên cạnh kẻ thù của chúng ta, yêu thương nàng ta say đắm, nói những lời tình thâm đến c.h.ế. t không đổi."
Biệt Kim như bị đánh một gậy vào đầu, thì ra đây mới là sự thật về việc Biệt Lâm nhằm vào Biệt gia. Khi thấy hắn đứng bên cạnh kẻ thù, Biệt Lâm đã tuyệt vọng và phẫn nộ đến nhường nào?
Mà hắn cũng không nhất kiến chung tình với Bạch Linh, mà chỉ là vì trong cơ thể Bạch Linh có kiếm cốt của Biệt Lâm, đây là sự hấp dẫn từ huyết mạch.
Vẻ mặt hắn hoảng hốt, ngoài Biệt Kim ra thì sắc mặt Bạch Linh trắng bệch, rõ ràng nàng ta không ngờ gia tộc mình lại làm ra những chuyện này. Nàng ta cũng không ngờ rằng kiếm cốt trong cơ thể mình không phải của mình.
Nàng ta nhanh chóng sắp xếp lại dòng thời gian trong đầu, rất nhanh đã phát hiện ra điểm mù.
"Là khoảng thời gian ta bị bệnh nặng đó sao?" Nàng ta bị bệnh nặng hôn mê trên giường, lúc nửa tỉnh nửa mê, nàng ta đã cảm thấy toàn thân vô lực, vốn tưởng là do bệnh nặng gây ra, giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó kiếm cốt của nàng ta đã không còn nữa rồi.
Còn sau đó, khi thảm án diệt môn Biệt gia xảy ra, cơ thể nàng ta không hề có bất kỳ triệu chứng chuyển biến nào, bỗng nhiên hoàn toàn hồi phục. Tu vi và kiếm ý cũng tăng lên không ít.
Hóa ra là vậy.
Niềm tin của Bạch Linh đã bị phá hủy, hóa ra cái gọi là nhất kiến chung tình, cái gọi là đứa con của khí vận đều là nàng trộm được, trộm từ Biệt Lâm.
"Ta sẽ trả kiếm cốt lại cho ngươi." Bạch Linh nhìn ma tôn Biệt Lâm nói.
Biệt Lâm vô cảm nói: "Không cần nữa, ta đã không còn cần kiếm cốt nữa rồi." Hắn không cần kiếm cốt cũng có thể đạt được tu vi và thực lực mạnh mẽ như hiện tại.
"Không, đây là thứ của ngươi. Ta trả về vật về chủ cũ, ngươi có muốn hay không là việc của ngươi." Bạch Linh lạnh lùng nói rồi giơ kiếm đ.â. m về phía bụng mình.
Thượng Tiên Biệt Lâm chợt lóe lên, hắn nắm lấy kiếm của Bạch Linh ngăn cản hành động của nàng.
"Ê, đừng có thô bạo vậy chứ. Moi kiếm cốt như thế, e là ngươi sẽ bị trọng thương đó. Để Vũ nhi giúp ngươi đi, muội ấy có cách." Biệt Lâm cười tủm tỉm.
Biệt Vũ nghe vậy thì ôm bàn phím bước tới. Nàng gật đầu: "Phải đó, để ta làm cho. Rất nhanh là xong thôi."
"Đây là nghiệp chướng ta đã gây ra cho Biệt gia, giờ cũng nên có người Biệt gia đến thu hồi." Bạch Linh nói, nàng ta căng chặt cơ thể chuẩn bị chịu đựng cơn đau kịch liệt sắp tới.
Thế nhưng Biệt Vũ chỉ chọn kiếm cốt, cắt nó ra, sau đó thuận tay dán lại vào người Biệt Lâm.
Bạch Linh cảm thấy cơ thể nặng trĩu rồi lại lập tức nhẹ bỗng.
Nàng ta vẫn có thể cảm nhận được kiếm cốt mà lại không hề đau chút nào. Nàng ta kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Biệt Vũ.
Biệt Vũ nói: "Ta đã trả kiếm cốt của Nhị ca lại cho hắn, sau đó tiện tay chữa lành kiếm cốt bị tổn thương của chính ngươi."
"!"
"Đa tạ." Bạch Linh vái chào Biệt Vũ.
Biệt Kim lập tức phát hiện ra khí tức độc đáo vẫn luôn thu hút hắn trên người Bạch Linh đã biến mất, hóa ra đây mới là sự thật.
Biệt Kim nhìn Bạch Linh, giờ đây Bạch Linh đã không còn sức hút đối với hắn như trước nữa, nhưng hắn vẫn yêu nàng ta. Có lẽ ban đầu bọn họ bị huyết mạch thu hút, nhưng sau khoảng thời gian dài chung sống, bọn họ đã dần yêu thích nhau.
"Linh nhi, ta có vài việc cần xử lý."
Bạch Linh hiểu ý gật đầu: "Huynh đi đi, làm điều huynh muốn làm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!