Tạ Chiêu bế ta đặt lên giường, đích thân cởi giày tất cho ta. Quay đầu vừa muốn rời đi, ta lại vươn tay chộp lấy hắn.
"Ngươi là phu quân của ta, ngươi phải ngủ cùng ta cơ!"
Tạ Chiêu cười quay đầu lại, ôm lấy ta dỗ dành: "Ngoan, phu quân đi tắm rửa đã."
Ta lại ngoan ngoãn nằm xuống.
Đợi Tạ Chiêu tắm rửa thay y phục xong quay lại, ta đã ngủ thiếp đi mất rồi.
Hắn đứng ở bên giường nhìn ta, một hồi lâu sau mới thở dài một hơi, cam chịu số phận nằm xuống bên cạnh ta.
Vươn tay ôm lấy ta, vùi đầu vào hõm cổ ta, khẽ thở dài gọi: "A Yểu."
Ta tỉnh rồi.
Lại như thể chưa hoàn toàn tỉnh táo.
Ta là nóng đến mức tỉnh lại giữa nửa đêm.
Tạ Chiêu ôm chặt lấy ta, cả người nóng hầm hập như cái túi chườm nước sôi, trực tiếp làm ta nóng bừng tỉnh giấc.
Ta muốn đứng dậy nhưng đành chịu c/h/ế/t, vì thế đành nhận mệnh vỗ vỗ lên cánh tay Tạ Chiêu, hy vọng hắn có thể nới lỏng ra một chút.
Đầu đau như búa bổ, lờ mờ còn nhớ mang máng chuyện tối hôm qua Tạ Chiêu đột ngột trở về sau đó ôm ta ngủ chung trên một chiếc giường.
Vậy mà lại chẳng có chuyện gì xảy ra!
Chẳng lẽ Tạ Chiêu mắc chứng bất lực sao!
Ta lại vỗ vỗ hắn vài cái.
Tạ Chiêu dứt khoát… xoay người sang ôm chặt lấy ta.
Tên tiểu tử này đang giả vờ ngủ đấy à!
Ta thấy đầu óc váng vất liền trực tiếp đưa tay lên vỗ vỗ má Tạ Chiêu, thấy hắn vẫn không có phản ứng, ta bèn tăng thêm lực đạo, cho Tạ Chiêu một cái bạt tai, tát hắn tỉnh luôn.
Tạ Chiêu có lẽ từ khi lọt lòng tới nay chưa từng bị ai tát cho một cái tát rõ kêu như vậy, u oán trân trối nhìn ta.
"Nàng tỉnh sớm thế?"
Ta cười gượng hỏi: "Điện hạ hôm nay không cần phải lên triều sớm sao?"
Giờ này mà rời giường đi thượng triều, e rằng cũng chỉ đủ thời gian nán lại ăn chút điểm tâm mà thôi.
Tạ Chiêu lầm bầm: "Ngày mai rồi đi."
Nói xong hắn liền nhắm nghiền hai mắt lại, dáng vẻ mệt mỏi rã rời.
Ta rón rén cẩn thận gỡ tay hắn ra, muốn chuồn khỏi giường, cánh tay dài của Tạ Chiêu... vung một cái lại tóm ta kéo về.
"Đi đâu thế?"
Ta lại nặn ra nụ cười lấy lòng: "Ta rời giường chuẩn bị hầu hạ điện hạ."
Nói dối trắng trợn mà, ai lại không biết.
Tạ Chiêu bật cười: "Thái tử phi tốt bụng như vậy sao ta có thể phụ lòng cho được? Nhưng mà A Yểu chỉ cần hầu hạ ở trên giường là được rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!