Chương 5: (Vô Đề)

Trước tiên đi bái kiến Hoàng hậu, Hoàng hậu Thẩm thị, xuất thân từ nhà Thẩm quốc cữu, những năm trước quyền cao chức trọng, phân nửa triều thần trong triều đình đều là gia thần môn sinh của Thẩm thị. Khi đó, hoàng quyền bị chèn ép đến không thở nổi, căn bản không có đường lên tiếng.

Sau này, Hoàng đế trong kỳ khoa cử mới đã nâng đỡ rất nhiều sĩ tử hàn môn, trong một cuộc phản loạn đã g/i/ế/t c/h/ế/t Thẩm quốc cữu, lấy tội danh thông đồng với địch phản quốc tiêu diệt một nửa môn sinh Thẩm gia, đó là chuyện khi cha ta là Ngu Hành vừa mới nhậm chức.

Thẩm hoàng hậu từ đó cũng lui về ở hẳn trong thâm cung, tuy chưa bị phế hậu, nhưng cũng chẳng khác nào đã phế.

Thẩm gia rốt cuộc có thông đồng với địch phản quốc hay không ta đã không thể nào biết được, nhưng bọn họ quyền cao chức trọng thậm chí lấn át cả hoàng quyền, vậy thì bọn họ không thể tiếp tục tồn tại nữa.

Cho nên ngay khi hồi kinh, ta liền giao Phục Hổ lệnh dùng để điều động bán gia quân cho Hoàng thượng, thẳng thắn bày tỏ sự trung thành của bản thân.

Ta nhìn về phía Tạ Chiêu đang đi đằng trước, sắc mặt vẫn như thường, Thẩm hoàng hậu là mẹ ruột của hắn, trong lúc bà ta bị chèn ép thì hắn cũng đang được bồi dưỡng để làm Thái tử, hắn sẽ đối đãi với Thẩm tộc như thế nào? Thẩm tộc hiện tại không còn như mặt trời ban trưa, thậm chí làm quan trong triều chỉ có ba người, lại còn là thứ xuất bàng chi trong nhà, theo ta được biết, họ đều chỉ là quan nhỏ.

Hắn đang nghĩ như thế nào?

Bước vào Trường Xuân cung, ngay trước cửa trồng một cây hoa quế thật lớn, trong cung điện của Hoàng hậu quốc mẫu vậy mà lại không trồng mẫu đơn.

Vòng qua hành lang gấp khúc, trên giá đỡ hành lang còn bày biện đồ sứ ngọc khí tinh mỹ, ở ngoài cửa, lúc chờ đợi truyền gọi, Tạ Chiêu đột nhiên nói: "Mẫu hậu mấy năm gần đây yêu

Ta vội nói: "Được."

Vào trong điện, ta mới đại khái hiểu được sự sủng ái dành cho Thẩm hoàng hậu cùng thế lực như mặt trời ban trưa của Thẩm gia lúc trước, dù hiện tại Thẩm gia đã thất thế, nhưng qua cách bài trí trong Trường Xuân cung, vẫn có thể nhìn ra được dáng vẻ vang bóng một thời.

Trong điện khắp nơi vương vấn mùi hương khói, Thẩm hoàng hậu tay cầm phật châu, mặc y phục màu xanh lam ngồi ở vị trí chủ tọa.

Đôi mày mắt không gợn sóng xao động, toát lên khí chất của người bề trên, Thẩm hoàng hậu nhìn ta, nhẹ nhàng gật đầu, bảo ma ma bên cạnh lấy cho ta một chiếc hộp gỗ đàn hương nạm tơ vàng. Ta nhận lấy tạ ơn, lại theo lệ thường sau khi dặn dò vài câu, Thẩm hoàng hậu liền xua tay cho chúng ta lui ra.

Ra khỏi cổng cung, chúng ta còn phải đi bái kiến Thái hậu.

Ta chậm rãi đi theo sau lưng Tạ Chiêu, Thẩm hoàng hậu sẽ tặng vật gì cho ta đây? Thật sự tò mò.

Ta lén lút mở chiếc hộp kia ra, ai ngờ cái khóa vàng trên hộp lại vang lên một tiếng 'đinh'.

Mẹ nó, cứu m/ạ/n/g!

Ta nghe thấy Tạ Chiêu bật cười khẽ, hai má nóng bừng.

Tạ Chiêu: "Muốn xem thì cứ mở ra."

Ta khẽ đáp: "Được."

Ta lại không còn tâm tư muốn xem nữa, đóng khóa hộp lại, đi theo bái kiến Thái hậu.

Buổi chiều, bởi vì mới thành hôn nên được nghỉ ba ngày không cần lâm triều, ta bèn ở lỳ trong phủ hưởng thụ cuộc sống túy sinh mộng tử.

Tạ Chiêu thật sự rất bận, ba ngày thì có đến hai ngày không thấy mặt ở phủ.

Không ở phủ cũng tốt, bởi vì các thiếp thất của hắn thật sự là quá đỗi xinh đẹp, quá đỗi thông thư đạt lý, cũng quá đỗi tài năng!

Hôm nay đến hát một khúc cẩm ca, ngày mai lại tới múa một điệu nhẹ nhàng.

Ngày thứ hai Tống Thư Ngữ mang theo sổ sách trong phủ tới muốn giao cho ta quản lý, ta nghiêm khắc cự tuyệt, đồng thời bày tỏ cái phủ này không có nàng ấy thì không xong.

Ngày thứ ba, người trong cung tới báo Thái tử đã lên đường đi sứ Tế Châu, ta vội vàng gọi người đi tiễn hắn một đoạn, tiễn xong liền quay đầu dẫn theo một đám người chui vào xuân lâu, đưa các nàng đi ăn một bữa no nê.

Ngày thứ tư, kỳ nghỉ của ta cũng hết.

Sáng sớm ta đi thượng triều, buổi trưa tuần tra quân doanh, buổi chiều trở về phủ lại cùng chơi đùa với các cô nương.

Đêm nay lại rất khác biệt, ta tìm một bãi đất trống trong Thái tử phủ, dựng lên một cái giá bắt đầu nướng thịt, chỉ vì các cô nương này nói chưa từng ra khỏi Thượng Kinh, càng không biết bên ngoài Thượng Kinh có những món ngon gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!