Ngồi trong hỉ kiệu, ta lén vén nhẹ một góc khăn voan lên.
Kể từ sau hôm nay, kẻ tận trung là ta sẽ hoàn toàn bị cột chặt cùng với hoàng quyền.
Tiếng chiêng trống vang dội khắp trời bên ngoài, so với ngày ban sư hồi triều chỉ có hơn chứ không kém.
Khi màn đêm buông xuống, dưới sự trợ giúp của ma ma Tống Lan, ta ăn chút điểm tâm lót dạ, sau đó ngồi ngay ngắn trong phòng chờ Tạ Chiêu đến vén khăn voan.
Hắn là Thái tử, hẳn là không có ai dám chuốc rượu hắn đâu nhỉ.
Trong lòng ta đang tính toán, một thị vệ ở bên ngoài bẩm báo: "Khởi bẩm Thái tử phi, trong cung triệu gấp, điện hạ đã tiến cung rồi."
Ngoài miệng ta đáp đã biết, trên thực tế đã dứt khoát giật khăn voan xuống, tháo luôn trâm cài.
Má ơi, thế này cũng quá là sung sướng rồi.
Ta gọi một bàn thức ăn đầy ắp, thật sự đói bụng quá đi mất, người là sắt cơm là thép, một bữa không ăn là đói cồn cào.
Ta đang dùng bữa, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ cửa, ta liếc nhìn ma ma một cái, lại nhìn ra ngoài cửa.
Ma ma Tống Anh lên tiếng hỏi: "Kẻ nào ở ngoài cửa?"
Người bên ngoài nói: "Tướng quân đã nghỉ ngơi chưa?"
Ta: Giọng nói này là sao? Đây là những thiếp thất của Tạ Chiêu đấy ư?
Ta vội vã lau khóe miệng, gọi người tiến vào.
Là bốn cô nương trang điểm lộng lẫy chói lọi, ta mời họ ngồi xuống, các nàng lần lượt tự giới thiệu.
"Tướng quân, ta là đích thứ nữ Tống Thư Ngữ của Thừa tướng phủ, hiện giờ đang thay quyền quản lý nội vụ trong phủ."
"Bái kiến tướng quân, ta là đích út Hạ Thanh Thanh của Ngự Sử phủ."
"Tướng quân, ta là muội muội Bạch Nguyệt của Đại Lý Tự Khanh."
Còn có một cô nương, tay cầm cuộn sách, nàng lên tiếng: "Tại hạ là Tô Lan Khê thuộc Tô gia ở Giang Nam."
Quả nhiên là văn thần một nhà thân thiết đúng không.
Ta đặt hai tay lên đầu gối, phân phó người đem những món quà ta đã chuẩn bị sẵn cho các nàng ấy mang ra, còn chưa kịp mở lời, lại có tiếng gõ cửa.
Người bên ngoài hỏi: "Tướng quân có cần người hầu hạ không?"
Ta: ?
Ta và bốn người đang ngồi đưa mắt nhìn nhau, ma ma Tống Điềm đi ra mở cửa.
Người tới là bốn vị cô nương, ăn mặc trang điểm rực rỡ, lộng lẫy tuyệt trần.
Trong tay họ ôm đàn cổ, tỳ bà, ống sáo, lại còn có một cô nương tay bưng khay gỗ, bên trên bày đủ một bộ trà cụ thượng hạng.
Ta có chút luống cuống, sau đó một cô nương dẫn đầu nói: "Tham kiến tướng quân, các vị trắc phi."
Ta hỏi: "Thế này là sao?"
Cô nương kia nói: "Bẩm tướng quân, chúng nô tỳ là thị thiếp của Thái tử phủ, đêm nay vốn là ngày đại hỷ của người, bọn nô tỳ không nên tới quấy rầy, nhưng nghe nói Thái tử điện hạ đã tiến cung rồi nên mới mạo muội tới đây."
Ta cười đáp: "Không sao không sao, đông người lại càng náo nhiệt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!