Chương 3: (Vô Đề)

Tú bà: ???

Ngồi dưới lầu đều là tiểu lâu la, người trên lầu mới cần ta tự thân đi thỉnh, nhỡ đâu là thiếu gia của nhà cao cửa rộng nào thì phải châm chước cẩn thận một chút, đừng để bị t/h/ư/ơ/n/g.

Thế là ta gõ mở cánh cửa thứ nhất, bắt được nhi tử của Lễ bộ Thượng thư cùng lão đại phủ Ngự Sử.

Chỉ là đi ngang qua đúng không, bắt.

Lại gõ mở cánh cửa thứ hai, bắt được Ngũ hoàng tử và Trung Thừa Thị Lang.

Chỉ là uống rượu đúng không, bắt.

Gõ mở cánh cửa thứ ba, quá tốt rồi, không quen biết.

Ăn mặc thì tươm tất phú quý ngất trời đấy, nhưng không sao, ta không quen biết là được.

Cánh cửa thứ tư, bắt được nhi tử của Tể tướng và Tam công chúa.

Tư hội? Vậy cũng không nên chọn chỗ này chứ.

Ta đi đến trước cánh cửa thứ năm, suy tư một phen, nghĩ rằng chắc cũng chẳng có gì có thể gây chấn động hơn mấy cánh cửa trước được nữa, vừa định gõ cửa, cửa liền tự động mở ra.

Tạ Chiêu?

Truy quét kỹ viện quét trúng ngay phu quân tương lai của mình là Thái tử điện hạ đương triều, ta thật đúng là đệ nhất Thượng Kinh.

Ta căng da đầu hỏi: "Sao điện hạ lại ở đây?"

Tạ Chiêu khẽ cười: "Tìm chút lạc thú."

Ta cảm giác hắn không được vui cho lắm, ta cũng không biết vì sao.

Hắn phất tay áo rời đi, cũng không đóng tiền phạt.

Trong phòng trống không không có một ai, bởi vậy ta càng tin tưởng hắn thật sự là tới tìm niềm vui.

Chỉ là niềm vui bị ta nẫng tay trên rồi.

Xử lý xong đám người này, sau khi thu đủ tiền phạt, ngẫm nghĩ một hồi ta vẫn tự bỏ thêm hai trăm lượng vào, Tạ Chiêu này là phu quân tương lai của ta, vậy ta đành miễn cưỡng nộp phạt thay hắn đi.

Trở lại Đông Tam Doanh viết tấu chương, suy nghĩ hồi lâu ta gọi Trần Mộ tới.

"Đêm nay trong số những cô nương kia, có hàng thượng đẳng không?"

Lần đầu tiên làm loại chuyện này, có chút căng thẳng.

Những cô nương này đều phải đưa về nhà, ta lén giữ lại một người, hình như hơi không hay cho lắm.

Trần Mộ nhìn ta, muốn nói lại thôi.

Ta nhìn hắn, ánh mắt tha thiết.

Nửa tháng sau.

Ta đang tuần tra tình hình rèn luyện dạo gần đây ở Đông Tam Doanh, thị vệ hốt hoảng chạy vào: "Tướng quân, Thái tử điện hạ tới rồi."

Ta mỉm cười, đây là tới để cảm tạ ta rồi đi.

Ta quay đầu lại, liền thấy sắc mặt Tạ Chiêu đen sì, thị vệ phía sau còn áp giải một nữ tử áo trắng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!