Chương 2: (Vô Đề)

Ngày hôm trước, ta còn nhận được thư tỷ tỷ viết, nói bọn họ đều ổn, chỉ chờ ban sư hồi triều.

Quân Liêu giả vờ đầu hàng, thực chất là đánh lén s/á/t h/ạ/i cả nhà ta, bách tính cả thôn kia cũng không tránh được tai họa.

Sau đó, Trương Trạch nhận được thư, mang theo nhân mã quay lại mới ngăn được quân Liêu tiếp tục tiến lên.

Ta đang luyện tập cắm hoa thì biết được tin tức, nghe tin dữ này trực tiếp ngất lịm đi.

Lúc đó ta sốt cao ba ngày ba đêm, ngay cả thái y cũng lắc đầu bảo chuẩn bị hậu sự, là Tạ Chiêu túm lấy thái y nói: "Cố gắng hết sức cứu chữa, không thể từ bỏ."

Sau đó hắn vừa sai người đóng quan tài cho ta, vừa nắm tay ta kể về phụ thân và huynh trưởng.

Tạ Chiêu nghe ngóng về người nhà của ta từ đủ loại người, đổi đủ cách để kể cho ta nghe những chuyện đó.

Ta tỉnh lại.

Ta cầu xin bệ hạ cho ta đi biên cương.

Cầu xin sư phụ của cha ta là Chu Cảnh dạy ta hành quân đ/á/n/h trận.

Lén lút chạy tới quân doanh vụng trộm đi theo huấn luyện.

Đánh bại đám tiểu tử miệng còn hôi sữa kia, từng tên một.

Đánh không lại, ta tiếp tục luyện.

Ngày ngày xem binh thư, viết sách luận.

Ta lập lời thề, phải đón t/h/i t/h/ể của phụ mẫu, huynh trưởng và tỷ tỷ bị treo trên tường thành quân Liêu về, phải báo thù, phải khiến quân Liêu trả giá đắt.

Ta thành công rồi.

Ta tốn mất hai năm, ngày đêm học tập, đ/á/n/h thắng trận đầu tiên, hỏa thiêu doanh trướng quân Liêu, g/i/ế/t c/h/ế/t đầu mục thủ thành, chiếm được tòa thành thứ nhất, cuối cùng cũng đón được bốn cỗ bạch cốt về.

Ta đốt giấy xong, xoa xoa bắp chân hơi tê dại, đứng dậy, thần sắc như thường, quay đầu liền nhìn thấy Thái tử Tạ Chiêu.

Đôi mắt Tạ Chiêu nhìn thẳng vào ta.

Trong lòng ta kinh hãi, bản thân thế mà lại không phát hiện phía sau có người tới.

"Thần tham kiến Thái tử điện hạ."

Tạ Chiêu không đáp lời, đi tới nhìn nhìn chân của ta hỏi: "Chân tê rồi?"

"Hơi hơi."

Tạ Chiêu lập tức vươn tay muốn bế ta lên, ta lại nhanh hơn hắn một bước lùi lại, sau đó lanh lẹ vỗ vỗ chân của mình: "Yên tâm đi Thái tử điện hạ, thần khỏe lắm!"

Ánh mắt Tạ Chiêu lướt qua ta, nhìn về phía bia mộ.

"Ngu gia cả nhà trung liệt, ta đã tâu rõ với bệ hạ, vì ngươi phong hầu tiến tước."

Gió trong rừng quả thật dịu dàng, thổi qua lá trúc vang lên tiếng xào xạc. Chân trời ửng đỏ giống như vạt váy của thiếu nữ, không cẩn thận liền vén lên một mảnh xuân quang.

Ta nói lời cảm tạ với Tạ Chiêu, trong lòng cũng hiểu rõ, chỉ là khách sáo.

Phong hầu tiến tước?

Tương lai ta là Thái tử phi, nếu có con nối dõi, cũng không cần đến cái tước vị này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!