Chương 11: (Vô Đề)

Chốc lát sau, Hoàng hậu cũng tới.

Đây là lần đầu tiên Hoàng hậu bước chân ra khỏi cung kể từ sau biến cố của Thẩm gia năm đó, mấy bà đỡ do bà mang tới đều là người vô cùng lão luyện, lại từng trải qua vô số kinh nghiệm, Tống Thư Ngữ mặc dù làm việc vạn phần cẩn thận nhưng chung quy cũng chỉ là một tiểu cô nương mười mấy tuổi đầu, làm sao mà từng được chứng kiến qua cảnh tượng sinh nở cơ chứ.

Thẩm Dung Di bước vào, đầu tiên là thỉnh an Hoàng đế, sau đó mới hạ lệnh cho đám bà đỡ đi theo phía sau nhanh chóng tiến vào trong.

Sau đó, bà tuyệt nhiên không thèm liếc nhìn Hoàng đế thêm một lần nào nữa.

Hoàng đế đứng ngây ra ở một bên, tựa hồ bị xem như không khí vậy.

Bầu không khí vốn dĩ đang căng thẳng lại đột ngột thay đổi, thậm chí Hạ Thanh Thanh còn cảm thấy hít thở cũng khó khăn.

Mãi cho tới tận đêm khuya, rốt cuộc ta cũng thuận lợi hạ sinh.

Bà đỡ ôm lấy đứa trẻ đã được tắm rửa sạch sẽ ra ngoài báo hỉ: "Chúc mừng bệ hạ, Hoàng hậu nương nương cùng Thái tử điện hạ, Thái tử phi đã hạ sinh được một tiểu hoàng tôn, mẫu tử đều bình an."

Tạ Chiêu không kịp bế đứa trẻ, vội vã hỏi dồn bà đỡ: "Bản cung có thể đi vào xem thử một chút được không?"

Bà đỡ bị dọa nhảy dựng, vội đáp: "Sản phòng là nơi dơ bẩn m/á/u me, thân thể điện hạ ngàn vàng tôn quý, làm sao có thể bước vào được chứ?"

Thẩm Dung Di tiến lên phía trước: "Cứ vào đi."

Tạ Chiêu lập tức ba chân bốn cẳng chạy vọt vào trong.

Thẩm Dung Di đón lấy đứa trẻ, mấy vị cô nương kia hiện tại cũng không còn e dè nữa, nhao nhao chạy ùa lên xem.

Hoàng đế đứng ở một bên, lập tức nháy mắt ra hiệu cho Hoàng Đức Tuyền móc bạc ra ban thưởng. Trọng thưởng toàn bộ!

Ta cảm thấy vô cùng kiệt sức, cứ thế nhắm nghiền hai mắt nằm bẹp trên giường.

Tạ Chiêu lao vút vào phòng, gắt gao túm lấy tay ta: "A Yểu, A Yểu! A Yểu nàng đừng ngủ!"

Ta nhọc nhằn nhúc nhích đầu ngón tay: "Vẫn chưa c/h/ế/t đâu."

Tạ Chiêu cuống quýt mắng: "Đừng có nói bậy bạ, nàng đang nói gở cái gì vậy!"

Đám bà đỡ cùng cung nữ xung quanh đang tất bật thu dọn đồ đạc, Tạ Chiêu cứ cố chấp nắm chặt lấy tay ta nên ta cũng đành mặc kệ hắn.

"Chàng đã nhìn thử con chưa?" Ta nhỏ giọng hỏi.

Tạ Chiêu nhăn mặt: "Nhìn rồi, xấu xí muốn c/h/ế/t."

Ta bật cười khe khẽ: "Đợi lớn lên một chút ngũ quan nảy nở là sẽ đẹp ra thôi."

"Tốt nhất là có thể nảy nở đẹp ra, bằng không ta sẽ ném nó đi."

Ta phì cười.

"Chàng đã suy nghĩ tên cho con chưa?"

Tạ Chiêu lắc đầu: "Vẫn chưa, A Yểu có ý tưởng gì sao?"

Ta nắm lấy ngón tay hắn thì thào lên tiếng: "Tên chính thức thì đành phiền phụ hoàng và chàng suy nghĩ nhiều thêm một chút vậy, ta đã nghĩ ra được một cái nhũ danh rồi."

Tạ Chiêu sáp lại gần: "Là gì vậy?"

"Tiểu Mãn."

Thế nào mới gọi là viên mãn?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!