Đêm tân hôn, Thái tử được triệu gấp vào cung, để lại ta một mình phòng không.
Trắc phi của thái tử: "Thái tử phi thuyền xe mệt nhọc, để thiếp hầu hạ người đi."
Thị thiếp của thái tử: "Vẫn nên để nô gia hầu hạ đi."
Nha hoàn thông phòng của Thái tử: "Vậy để nô tì múa cho người giải buồn đi."
___
Ta được chỉ hôn cho Thái tử năm mười bốn.
Mười lăm tuổi nhà tan cửa nát, cả nhà c/h/ế/t ở biên cương.
Mười bảy tuổi khoác giáp ra chiến trường, thay cha tòng quân.
Mười chín tuổi đ/á/n/h lui binh Liêu, đoạt lại cương thổ, báo thù cho người nhà.
Hai mươi tuổi cởi giáp trở về, Hoàng đế mừng rỡ, chiêu đãi tứ phương, mời vương công quý tộc tổ chức tiệc đón gió cho ta,
Còn công khai tuyên đọc thư cầu hòa của Liêu Hoàng.
Ta nhìn ra được người rất vui vẻ.
Ta đổi lại hồng trang, ngồi ở vị trí dưới Hoàng đế.
Cùng ta dự tiệc còn có quân sư Trần Mộ và ba vị đại tướng dưới trướng ta.
Ngồi đối diện ta chính là đương triều Thái tử điện hạ Tạ Chiêu thoạt nhìn lạnh lùng, cũng là vị hôn phu trên danh nghĩa của ta.
Nếu không phải trước khi trở về Trần Mộ đã bổ túc cho ta "chuyện phong lưu" của vị Thái tử này, ta còn thật sự không nhìn ra được bộ mặt thật của Tạ Chiêu.
Thoạt nhìn hắn cô đơn lẻ loi, trên thực tế, trong Thái tử phủ có bốn vị trắc phi, mỗi người đều là danh môn khuê tú, quý tộc kiệt xuất, bốn vị thị thiếp, ai nấy xinh đẹp như hoa, ôn nhu như nước, còn có hai nha hoàn thông phòng, người nào người nấy mị cốt thiên thành, đẹp đến không gì sánh được.
Những nữ tử này, tính tình khác nhau nhưng đều mang tuyệt kỹ, dung mạo sánh tựa thiên tiên.
Lần này ta trở về cũng là để giải trừ hôn ước với hắn.
Tạ Chiêu đã hai mươi ba tuổi nhưng vẫn không có chính thê, tám phần là vì hôn ước chỉ còn trên danh nghĩa này, cứ mãi làm lỡ dở người ta trong lòng, ta cũng thấy băn khoăn.
Trong lòng ta đang tính toán làm sao mở lời với Hoàng đế chuyện giải trừ hôn ước, Tạ Chiêu đối diện đột nhiên nâng ly rượu đứng lên.
Ta: Ngươi cũng muốn giải trừ hôn ước sao? Thật tốt quá!
Tạ Chiêu: "Phụ hoàng, nhi thần và Ngu tướng quân từ nhỏ đã có hôn ước, chỉ là do thời cuộc mà chậm trễ,
Hiện giờ nếu Ngu tướng quân đã đắc thắng trở về, nhi thần khẩn cầu phụ hoàng chọn ngày tốt để chúng con thành hôn!"
Ta: ?
Hoàng đế vui tươi hớn hở cười: "Hoàng nhi có lòng rồi! Người đâu!" Người giống như uống nhiều rượu, vung tay lên liền ban thưởng mấy trăm xấp vải vóc, mấy trăm hộp trang sức, lại lệnh cho Khâm Thiên Giám ban đêm xem thiên tượng chọn ngày lành tháng tốt, để cho hai chúng ta mau chóng thành hôn.
Cũng không cần phải nhanh như vậy.
Ta nhìn về phía Trần Mộ, tên cẩu đầu quân sư Trần Mộ này thời khắc mấu chốt một chút tác dụng cũng không có, yên lặng cúi đầu ăn cơm.
Ta nhìn mà cạn lời, lại không dám ngẩng đầu nhìn Tạ Chiêu, bèn cúi đầu yên lặng dùng bữa.
Những chuyện này, trước giờ đều không đến lượt ta tự định đoạt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!