Chương 26: Trừ phi ta chết đi

Trên mặt Sở Hư vừa hay lộ ra một chút vẻ nghỉ hoặc, nhẹ giọng nói: "Tô tiểu thư cớ gì nói ra lời ấy?"

Ngữ khí và thần sắc của hẳn ôn nhu đến cực. điểm, phẳng phất là đang nhẹ lời an ủi.

Để cho người ta như đón lấy gió xuân ấm áp, phảng phất là một đại ca ca nhà bên quan tâm đến Tô Vi Nhiễm.

Lại thêm dung mạo của Sở Hư tuấn mỹ đến cực điểm, nổi bật bất phàm, thần sắc mang theo lo lắng kia càng làm cho người không khỏi tim đập thình thịch.

Làm cho Tô Vi Nhiễm và Cung Nguyệt Sương ở bên cạnh đều có chút ngây người.

Nam tử này... Thật sự là quá xuất sắc!

Mà Cung Nguyệt Sương thì là "Lòng đầy căm phẫn" nói ra sự việc vừa mới phát sinh trong đại điện.

Sở Hư lại hơi than thở một tiếng, nhẹ giọng thở dài:

"Vị đại ca này của ta thuở nhỏ chính là phế mạch chỉ thể, tính cách vẫn luôn có chút cực đoan...

Hắn vẫn luôn không thích ta... Bất quá cũng có thể lý giải.

Những năm này, áp lực trên người hẳn thật sự là quá nhiều"

Dứt lời, liền khẽ lắc đầu.

Những hắn không nói tiếp, cũng không có nói xấu Sở Thiên một câu nào.

Phảng phất là đang cảm khái tính tình của Sở Thiên chỉ là có chút cực đoan.

Mà điều này càng làm cho Tô Vi Nhiễm xúc động.

Trước đó khi Sở Thiên ở cùng với nàng, chỉ căn nhắc đến Sở Hư.

Liền nhất định sẽ nói Sở Hư là loại người âm hiểm độc ác, tàn nhẫn vô tình đến cỡ nào.

Mà bây giờ Sở Hư lại không nói xấu Sở Thiên một câu nào.

Có thể nói là trái ngược hẳn so với Sở Thiên!

So sánh như thế, Tô Vi Nhiễm càng cảm thấy Sở Hư quả nhiên là một công tử hào hoa phong nhã với khí độ bất phàm, lòng dạ rộng lớn.

Còn Sở Thiên thì là người bị sự ghen ghét làm choáng váng đầu óc, lòng dạ hẹp hòi.

Trong lòng Tô Vi Nhiễm than nhẹ một tiếng, nàng nhẹ nhàng cúi đầu vẽ phía Sở Hư, nhẹ giọng nói: "Vi Nhiễm xin được cáo lui trước"

Sở Hư khẽ gật đầu, cười nói: "Ta và Tô tiểu thư mới quen đã thân, sau này nếu là rảnh rỗi, Tô tiểu thư có thể đến Tố Thần Hầu phủ tìm ta"

Trên mặt Tô Vi Nhiễm cũng lộ ra một nụ cười tuyệt mỹ.

Gật đầu nhận lời: "Qua vài ngày, chắc chắn sẽ đến nhà bái phỏng"

Lập tức liền cũng Cung Nguyệt Sương ở một bên thản nhiên ly khai.

Sở Hư nhìn qua bóng lưng rời đi của Tô Vi Nhiễm, trên mặt vẫn như cũ là nụ cười ôn nhu đó.

Nhưng mà trong mắt lại là hờ hững thật sâu.

Bây giờ không có sự ủng hộ của Tô Vi Nhiễm, Sở Thiên ở đế đô này liền triệt để trở thành người cô đơn...

Đúng lúc này, lại một đoàn người đang chuẩn bị ly khai Vạn Tượng Lâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!