Chương 9: Triệu Nhã Nhi

Chiều tà buông thõng xuống từng con phố.

Từng làn gió thu lay động tà áo người đi.

Trên con đường sạch sẽ hướng về Dạ Hương Lâu, một bạch y thiếu niên tuổi chừng mười bảy, mười tám, lưng đeo ống trúc, tay cầm bầu rượu nhỏ, khuôn mặt đỏ ửng đang chậm rãi bước đi. Ánh mắt thiếu niên đôi lúc lại đảo quanh nhìn ngắm cảnh vật sau đó đưa bầu rượu lên miệng uống một ngụm, bộ dáng có phần hưởng thụ. Đôi lúc lại thấy hắn cười cười như thể đang nghĩ đến chuyện gì đó vui vẻ. Thiếu niên này tất nhiên là Diệp Nguyên rồi!

Hôm nay hắn đã ngồi mấy canh giờ liên tục ở Túy Thiên Lâu để uống rượu. Mãi đến lúc chiều tà mới bắt đầu rời khỏi. Cái cảm giác lâng lâng của men rượu ngấm dần làm hắn cảm thấy cuộc sống lúc này có phần ý vị. Tâm hồn nghệ sĩ của hắn lại thả trôi theo khung cảnh bình dị mộc mạc của thế giới này. Chính vì thế càng uống hắn càng cảm thấy tỉnh táo.

- Người ta lấy rượu giải sầu còn Diệp Nguyên ta càng uống càng cảm thấy cuộc đời tươi đẹp. Hắn vừa đi vừa lải nhải, bước chân lúc này cũng có chút lệch lạc.

Mấy người qua lại trên đường nghe hắn lải nhải như vậy kẻ thì mỉm cười, kẻ thì lắc lắc đầu, mỗi người một biểu cảm khác nhau. Diệp Nguyên đâu có tâm trạng để ý người ta nghĩ gì về hắn bởi lúc này hơi men mới ngấm. Hắn cảm giác đường về Dạ Hương Lâu hôm nay đẹp hơn bình thường. Hình như ánh đèn thắp sớm từ các cửa hiệu cũng lung linh hơn thường ngày mấy phần.

- Nếu lúc này có đám Tiểu Nam, Tiểu Kiệt ở đây thì tốt biết bao. Hắn lại nhớ về đám bạn học cùng rồi cất tiếng lảm nhảm, bước chân lại loạng choạng.

Từng luồng khí nóng bốc nhanh lên đầu làm ánh mắt hắn hoa một đôi chút, cũng may phía trước đã là Dạ Hương Lâu. Cười cười mấy cái hắn rảo bước nhanh về phía trước, lúc này hắn chỉ muốn về phòng ngủ một giấc thật ngon.

- Diệp huynh! Một tiếng gọi có phần vui mừng vang lên bên tai hắn.

Diệp Nguyên vừa đến trước cửa Dạ Hương Lâu thì đã thấy một nam tử mặc lam y chỉnh tề đang giơ bàn tay lên vẫy hắn. Đầu óc lúc này có phần ong ong nên hắn không nhận ra là ai chỉ thấy vẻ hình dáng y có vẻ quen thuộc. Hắn loạng choạng bước vào cửa lớn rồi chắp tay lảo đảo nói:

- Xin hỏi huynh đài là ai?

Nam tử kia thấy khuôn mặt hắn đỏ lừ, thân hình thì như sắp ngã liền nở nụ cười nói với giọng trêu chọc:

- Diệp huynh không phải vừa được cô nương nào tiếp đãi đấy chứ?

Diệp Nguyên đầu óc lúc này quay mòng mòng nào nghe nam tử trước mặt mình nói gì nữa, hắn nhải một câu:

- Ta không xong rồi…!

Nói rồi cả người nhào về phía trước lảo đảo ngã xuống.

Nam tử kia thấy thế bước vội đến đỡ lấy hắn, rồi khẽ khịt mũi cười lẩm bẩm:

- Không ngờ Diệp huynh lại có hứng thú với rượu như vậy!

- Mau giúp ta đưa hắn về phòng! Nam tử mặc lam y nói với một tên tiểu nhị.

Nếu Diệp Nguyên lúc này còn tỉnh táo chắc sẽ vui mừng nhận ra đây chính là kẻ đã đồng hành cùng hắn đến Lâm Xuyên trấn, Lý Đình Nam.

Nửa khắc thời gian sau

Bên một bàn trà dưới tầng trệt của Dạ Hương Lâu.

- Lý huynh, hắn là người quen của huynh sao? Một gã mặc lam y giống với Lý Đình Nam vừa uống trà vừa hỏi

Gã mặc lam y này vốn cũng là một bộ đầu danh tiếng của Thiên Trường phủ, tên Ân Thường Chí.

- Đúng vậy! Ta với hắn có chút giao tình! Lý Đình Nam đáp.

- Ồ! Người có giao tình với Lý huynh chắc không phải người thường! Ân Thường Chí nhận xét

- Ha hả! Cũng có thể coi như vậy! Lý Đình Nam ánh mắt có chút vui vẻ đáp.

Hai người trao đổi vài câu rồi lại ngồi nhâm nhi mấy tách trà. Một chốc thời gian, Lý Đình Nam vẻ mặt có chút âm trầm nói:

- Ân huynh, đã hơn một tháng rồi mà vụ án mấy trăm mạng người kia còn chưa tìm ra đầu mối! Thật là khiến người ta phải đau đầu!

Ân Thường Chí nghe vậy đôi mắt cũng nhíu lại đáp:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!