Dạ Hương Lâu vào buổi sáng khách trọ ra vào đông đảo, người thì trả phòng, người lại đến ở trọ. Tiếng trò chuyện rì rầm, cười cười nói nói làm không gian buổi sáng đượm phần sinh khí. Chỉ có điều ở một góc phòng nơi tiền sảnh của Dạ Hương Lâu lúc này, không gian có phần ảm đạm. Ấy vậy mà không có ai trong phòng nhận thấy có chuyện bất thường đang xảy ra.
Sau tiếng quát của gã họ Vạn, Diệp Nguyên cả thân mình đứng chết lặng. Lúc này thân thể hắn đã mất đi khống chế, ánh mắt có phần hoảng sợ nhìn về phía nam tử họ Vạn. Trong đầu thì xẹt qua muôn vàn suy nghĩ: "Sao thân thể như bị tiêm thuốc tê thế này? Chẳng lẽ cái này là phép thuật sao? Ông trời đừng đùa ta như vậy chứ?"
Thấy biểu hiện "bất thường" của Diệp Nguyên nam tử họ Vạn nhíu mày nói:
- Ngươi cho rằng có thể diễn trò trước mặt bổn quân?
Diệp Nguyên nghe vậy cố nở một nụ cười rồi đáp:
- Ta thật sự không hiểu Vạn huynh nói gì!
Họ Vạn lông mày nhíu chặt nhìn Diệp Nguyên rồi bàn tay khẽ động một chút, ngay lập tức Diệp Nguyên cảm thấy thân thể có thể cử động.
"Chạy" Một ý nghĩ đơn giản xẹt qua trong đầu Diệp Nguyên, sau đó hắn nhằm hướng cửa lớn chạy thục mạng ra bên ngoài quán trọ. Điều kỳ quái là khách khứa trong quán trọ hình như không ai để ý đến hành động bất thường của hắn. Dường như bọn họ đã xem hắn như là không khí vậy.
Họ Vạn nhìn biểu hiện của Diệp Nguyên thì đôi môi nhếch lên nụ cười khó hiểu rồi thân hình hắn nhanh chóng biến mất khỏi Dạ Hương Lâu.
"Thật là quỷ quái, mới sáng ra đã gặp ma rồi!" Diệp Nguyên vừa chạy như bay trên con đường lớn phía trước Dạ Hương Lâu vừa kêu khổ trong lòng.
- Cẩn thận! Cẩn thận!
- Làm gì mà chạy như ma đuổi thế hả?
- Coi chừng! Đổ hết hàng hóa của ta bây giờ.
- Tránh đường! Mau tránh đường!
Tiếng la ó vang lên nhưng không làm bước chân Diệp nguyên chậm lại chút nào. Thân hình hắn đảo liên tục qua các ngõ hẻm, vừa chạy vừa thở hổn hển.
- Bốp! bốp! bốp! Ngươi đóng kịch đạt lắm! Tiếng vỗ tay tán thưởng vang lên bên tai Diệp Nguyên như âm hồn bất tán.
"Con bà nó! Chẳng lẽ thế giới này vốn tồn tại yêu ma quỷ quái?" Rẽ vội vào một lối nhỏ vắng người, hắn lẩm lẩm chửi một câu trong đầu.
- Rốt cuộc ngươi là ai? Ta với ngươi không thù không oán, tại sao lại đuổi theo ta? Diệp Nguyên vừa chạy vừa hét lên.
- Thú vị! Thú vị! Đã lâu lắm rồi bổn quân chưa chơi trò đuổi bắt! Âm thanh tà mị lởn vởn bên tai Diệp Nguyên.
Diệp Nguyên nghe thế thì lông tóc dựng ngược, không hiểu vì sao lúc này hắn cảm thấy không gian xung quanh có chút âm hàn, lạnh lẽo. Mặc dù đã trải qua sống chết nhưng đối mặt với hoàn cảnh quỷ dị này hắn vẫn không thể tiếp nhận nổi.
Thở dốc liên hồi, bước chân cũng chậm dần lại, Diệp Nguyên lao vào một hẻm vắng sâu hun hút chạy thục mạng.
"Bịch" Đột nhiên thân hình hắn va phải một thứ gì đó như bao cát rồi ngã ngửa ra sau, ngồi bệt trên mặt đất.
Hoảng hồn nhìn lên thì lấy trước mặt là một hư ảnh cao gần trượng, lúc ẩn lúc hiện đứng trước mặt mình.
"Ma!" Trong đầu hắn hô lên một tiếng sợ hãi.
- Thế nào? Ngươi còn muốn giả vờ? Giọng nói lạnh lẽo vang lên bên tai Diệp Nguyên.
Diệp Nguyên nghe thế lắp bắp:
- Ngươi…là người.. hay ma?
Hư ảnh kia nghe thế chợt cười tà mị nói:
- Chỉ cần nói ra xuất xứ của ngươi, ta sẽ tha cho ngươi một mạng!
- Ta không hiểu ngươi nói gì?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!