Nghĩa địa phía tây Lâm Xuyên trấn.
Không gian âm u tĩnh lặng.
Trên cao trăng lúc tỏ lúc mờ.
Trong ngôi nhà mồ lạnh lẽo, Diệp Nguyên đang ngồi nhập định. Từng đoàn hắc khí bao quanh thân thể hắn rồi uốn thành từng vóng xoáy tụ lại trên đỉnh đầu, sau đó từ từ dung nhập vào thân thể hắn. Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như thế suốt nửa canh giờ liền.
Hít dài một hơi lương khí Diệp Nguyên mở to mắt lẩm bẩm:
- Thân thể tiểu tử này quá yếu nhược không thể hấp thụ thêm âm khí!
Nói rồi thân hình hắn như ma ảnh, giữ nguyên tư thế nhập định, từ từ rời khỏi mặt đất rồi tà tà bay ra khỏi ngôi nhà mồ. Sau đó bàn tay hắn loạn động, chỉ thấy dưới ánh trăng mờ ảo từng đoàn hắc khí từ ngón tay hắn búng ra theo từng phương vị khác nhau. Mỗi một đoàn hắc khí khi rời tay hắn đều huyễn hóa thành những đồ án cùng kí tự vô cùng kì lạ.
"Thái Âm Tụ Hồn Trận! Khai!" Diệp Nguyên hô khẽ một tiếng. Ngay lập tức chu vi mấy trăm trượng của khu nghĩa địa bốc lên từng đoàn hắc khí bao trùm lấy mọi ngóc ngách. Chỉ chớp mắt mà không gian nghĩa địa đã bị một màn hắc khí quỷ dị che lấp. Lúc này nếu nhìn từ trên cao có thể thấy cả một dải không gian mấy trăm trượng bị vây trong một đồ án thái cực tạo thành từ hắc khí.
- Lão Hắc! Ngươi làm trò gì vậy? Giọng nói vang lên bên tai Diệp Nguyên.
- Hắc hắc! Ta dùng Thái Âm Tụ Hồn Trận thu hút hết tàn hồn trong chu vi trăm dặm trở lại.
- Ngươi…!
- Yên tâm, ta tự biết có chừng mực!
- Ài! Tính ngươi từ trước đến nay vẫn vậy! Cứ thích quản chuyện của người khác.
- Hắc hắc!
Tàn hồn vốn không phải là linh hồn của người đã chết mà là một dạng năng lượng còn sót lại thoát ra từ thân thể của người chết. Dạng năng lượng này đôi lúc mang theo chút trí nhớ hoặc thói quen của người đã chết. Lũ cô hồn, dã quỷ thường tìm kiếm những loại tàn hồn này để hấp thu tăng thêm tu vi.
Từ viễn cổ xa xưa đã có nhiều môn phái biết đến cách sử dụng tàn hồn để tu luyện. Tuy nhiên trải qua thời gian việc tu luyện càng trở nên biến thái một cách lệch lạc. Nhiều tu sĩ đã giết người vô tội để thu thập tàn hồn tăng thêm tu vi. Sau này bọn họ sa chân vào ma đạo bị người người đuổi giết. Các loại công pháp tu luyện cũng bị tiêu hủy rồi biến mất theo dòng chảy của thời gian.
Lúc này, nương theo từng làn gió đêm thổi nhẹ, không gian quanh nghĩa địa bắt đầu biến đổi. Chỉ thấy từ xa xa trong đêm tối từng đốm sáng lập lòe như ma trơi lúc ẩn lúc hiện đang nhằm hướng nghĩa địa bay tới. Lúc đầu chỉ là vài đốm sáng nhưng một khắc thời gian sau thì số lượng đốm sáng đã không còn đếm được nữa. Mỗi một đốm sáng lao vào không gian nghĩa địa đều mất hút trong màn hắc khí.
- Kì quái! Nhiều tàn hồn như vậy tại sao lâu nay ta không cảm nhận được? Diệp Nguyên lẩm bẩm
- Lão Bạch! Ngươi thấy thế nào?
- Ta đoán là do phép tắc nơi này khác với chỗ chúng ta.
- Cũng có thể!
Diệp Nguyên lăng không trên cao nhìn xuống lông mày khẽ nhíu, sau đó hắn từ từ hạ mình xuống rồi chìm dần trong màn hắc khí.
Bên trong màn hắc khí, hàng ngàn đốm sáng lơ lửng huyền phù tà tà mặt đất. Khung cảnh lúc này vừa ma quái lại vừa lung linh kỳ ảo. Diệp Nguyên thân hình chạm đất lập tức nhắm mắt nhập định. Từ trên đỉnh đầu hắn, từng tia hắc khí toát lên rồi hội tụ thành một đồ án thái cực nằm song song với đỉnh đầu chừng nửa thước.
Đồ án thái cực màu đen này lúc thành hình lập tức xoay tròn theo một tiết tấu kì lạ. Cùng lúc đó hàng ngàn đốm sáng ma trơi kia cũng động đậy rồi lao vào bao phủ quanh người của Diệp Nguyên. Quang cảnh lúc này có phần quỷ dị.
Thời gian trôi đi nhanh chóng, chẳng mấy chốc mà nửa canh giờ nữa lại trôi qua. Bấy giờ quanh thân Diệp Nguyên hàng ngàn đốm sáng đã tiêu thất mà đồ án thái cực trên đầu cũng bắt đầu chậm dần lại. Xem ra đám tàn hồn kia đã bị Diệp Nguyên thôn phệ sạch sẽ.
- Lão Bạch! Ngươi có thấy gì khác lạ không? Diệp Nguyên cất tiếng trầm trầm.
- Hình như đám tàn hồn này mang theo chút năng lượng khác biệt.
- Ta cũng cảm thấy lạ nhưng không biết ở điểm nào?
- Ta nghĩ chúng vốn không phải là tàn hồn!
- Hả? Làm sao ngươi biết?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!