Chương 5: Vẽ tranh

Đặt nữ tử nằm lên giường ngay ngắn, Diệp Nguyên nhíu mày vì mùi máu nồng đậm. Hóa ra bên vai trái của nữ tử đã ướt đẫm. Lúc này khuôn mặt nàng trắng bệch, tuy vậy đường nét khuôn mặt vẫn có chút dễ nhìn.

Thấy máu ứa ra ngày càng nhiều, Diệp Nguyên nhanh chóng cởi áo của nàng để xem xét vết thương.

- Đừng…! Nữ tử thì thào. Có vẻ vì Diệp Nguyên động vào vết thương khiến nàng tỉnh lại.

Diệp Nguyên nghe thế gắt:

- Đừng cái gì! Cô chảy nhiều máu thế này nếu không cầm máu thì chết chắc!

Nữ tử nét mặt bơ phờ cắn răng nói:

- Ngươi dám làm ô uế ta, ta dù chết cũng làm ma ám ngươi suốt đời.

Diệp Nguyên nghe thế chợt cảm thấy buồn cười, môi hắn nhếch lên nụ cười nói:

- Chết rồi hẵng hay! Bây giờ ta phải đi tìm đại phu để cứu cô trước.

Nữ tử nghe thế ra chiều hoảng hốt, quát lên với giọng yếu ớt:

- Không được đi! Nếu ngươi bước ra khỏi phòng ta sẽ chết cho ngươi xem!

Nói là làm, không hiểu từ đâu trong tay nàng đã cầm một con dao sáng loáng rồi kè lên chiếc cổ trắng ngần làm Diệp Nguyên giật mình.

- Đừng làm liều! Đừng làm liều! Ta không đi là được chứ gì! Diệp Nguyên khuyên can.

- Nhưng vết thương của cô thì phải làm thế nào đây? Diệp Nguyên hỏi.

- Ngươi đổ hết thuốc trong bình này ra giã cho nhuyễn rồi đắp lên vết thương cho ta là được. Nữ tử bỏ con dao sang một bên, rút từ trong người một bình sứ nhỏ đưa cho Diệp Nguyên.

Diệp Nguyên chụp lấy con dao rồi nói:

- Ta tạm thời cất đi, tránh cho cô làm ra chuyện điên rồ!

Nữ tử nhìn hành động của Diệp Nguyên thì nhếch lên nụ cười mỉa mai.

- Cô đừng cử động để ta xem vết thương!

- Đừng nhìn ta với ánh mắt như thế!

- Ta chẳng thích thú gì cô đâu!

- Lườm ta cái gì? Ta không cởi áo ra sao giúp cô chữa thương được!

Sau một hồi "tranh đấu" Diệp Nguyên mới cởi được một bên áo phía trên vai của hắc y nữ tử. Nhìn vết thương trên vai nàng, Diệp Nguyên có chút chau mày. Bởi lúc này một đoạn mũi tên dài chừng ngón tay trỏ đang cắm sâu vào bả vai. Xung quanh vết thương được đắp vội một thứ thuốc dịch màu xanh đậm, tuy vậy máu vẫn âm ỉ chảy ra từ miệng vết thương thấm ướt cả bờ vai.

Chạy vội lại chiếc bàn giữa phòng, đổ mấy viên thuốc màu xanh đậm từ trong bình ngọc vào chén trà, Diệp Nguyên dùng tay ép nhuyễn đám thuốc.

"Xem ra phải rửa sạch vết thương trước nếu không sau này sẽ bị nhiễm trùng" Diệp Nguyên nhìn chăm chú vết thương của nữ tử thầm nghĩ.

Nghĩ vậy hắn liền tiến đến cửa phòng đi xuống lầu dưới để tìm dụng cụ chữa thương.

- Đừng đi! Cô gái thì thào.

- Yên tâm, ta không bỏ cô ở lại đâu! Ta đi tìm nước nóng rửa sạch vết thương cho cô! Diệp Nguyên mỉm cười nhẹ giọng nói.

Gần một khắc sau, cửa phòng mở ra, Diệp Nguyên bưng vào một chậu đồng đầy nước nóng, trên tay còn vắt một chiếc khăn dày màu trắng. Chỉ có điều vừa bước vào phòng thì đã thấy nữ tử kia nằm ngã dưới sàn nhà, xung quanh thấm đầy máu tươi. Mũi tên trên vai đã được rút ra tự lúc nào.

Đặt vội chậu nước nóng lên bàn Diệp Nguyên lầm bầm:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!