Chương 44: Vạn xà trận

Tiểu Miêu vừa thoát khỏi đám mãng xà lập tức phóng như bay xuôi theo sườn núi. Bàn chân nó như có keo dính lúc thì bám chặt vào từng mỏm đá nhô ra bên ngoài sườn núi, lúc thì đạp nhẹ nhàng trên từng thân cây lớn, cứ thế trải qua tầm chục hơi thở nó đã xuống đến chân núi.

Núi rừng nơi này hoang vu, rậm rạp, không có lối mòn, tuy nhiên đó lại là không gian thích hợp với màn chạy trốn của Tiểu Miêu. Ánh mắt màu lam của Tiểu Miêu lúc này tràn đầy "nhân tính", vừa chạy nó vừa nó vừa ngoảnh lại phía sau xem xét, đôi tai vểnh lên nghe ngóng từng cử động bất thường.

Trên cao, hai sư đồ họ Lý vẫn phi hành bám theo Tiểu Miêu, mặc dù vậy không hiểu tại sao hai thầy trò này không ra tay cướp đi "Tử Âm quả"?

- Sư phụ, người vừa nói con mèo kia là linh thú? Lý Thiền Nam bay bên cạnh Lý Thiền Quang hỏi.

- Phải! Tuy tu vi của nó có hạn nhưng đúng là linh thú! Xem ra lần này muốn lấy ba quả Tử Âm kia không phải là chuyện dễ dàng! Lý Thiền Quang đáp.

- Sao lại như vậy? Lý Thiền Nam thắc mắc hỏi.

- Ngươi nghe đến "linh thú vương" chưa?

- Rồi!

- Nếu nghe đến "linh thú vương" thì còn hỏi ta làm gì nữa? Vạn năm nay, từ ngày tiên thú tại Vạn Tiên Sơn ra đời, đám "linh thú vương" kia đã ra thông cáo: "Kẻ nào dám tổn thương đến linh thú thì sẽ bị liên minh của các thú vương truy sát". Ngươi phải biết rằng tu vi của đám "linh thú vương" kia đều có thể so sánh với đại tu sĩ Thiên Chân Cảnh! Một đám thú "linh thú vương" nếu cùng xuất động thì sẽ gây ra một tràng phong ba khiến Đông Châu rung chuyển!

Lý Thiền Quang giải đáp thắc mắc của Lý Thiền Nam.

- Thì ra là thế! Xem ra mọi thứ không hề đơn giản! Lý Thiền Nam chợt thốt lên một câu như vậy.

Lý Thiền Quang ánh mắt ánh lên nét cười, nói với giọng đầy vẻ ví von:

- Đến giờ ngươi mới nhận ra mọi thứ không hề đơn giản sao? Hừ! Cái thế giới này vốn là một mớ tơ vò, từ người đến vật đều có dây mơ rễ má với nhau. Không cẩn thận có thể chọc đến những "ổ kiến lửa" nằm sâu trong lòng đất!

Lý Thiền Nam nghe vậy gãi đầu cười rồi hỏi:

- Huyền Thanh Tông chúng ta có phải là một trong số những "ổ kiến lửa" kia không?

- Hà.. hà! Xem như là vậy!

Trong lúc hai sư đồ họ Lý vừa phi hành vừa trò chuyện trên cao thì bên dưới tán rừng rậm rạp, Tiểu Miêu thân hình thoăn thoắt di chuyển như một cơn gió xẹt qua xẹt lại giữa từng nhánh cây rừng. Nửa khắc thời gian đã trôi qua, bước chân của Tiểu Miêu vẫn chưa hề ngừng nghỉ. Ánh mắt nó vẫn đầy cảnh giác vừa chạy vừa dòm ngó xung quanh như đang tra xét điều gì đó.

Cùng lúc này, phía trên tán rừng xanh tốt, Lý Thiền Quang đang phi hành bất chợt nhíu mày. Lý Thiền Nam bên cạnh khuôn mặt cũng hiện lên vẻ khó hiểu.

- Sư phụ, bên dưới hình như có dị động bất thường!

Lý Thiền Quang gật đầu, trầm giọng nói:

- Áp lực tinh thần không nhỏ, xem ra lần này con mèo kia khó mà thoát được!

- Ý của sư phụ là sao?

- Ngươi đợi xem đi, cũng xem như giúp ngươi tăng thêm một chút kiến thức!

Lời nói của lão vừa dứt thì bên dưới tán rừng dị động đã xảy ra. Chỉ thấy chim chóc đột nhiên bay tán loạn, từng tiếng kêu thất thanh của mấy chục đàn chim làm rúng động một mảng núi rừng. Dường như dưới mặt đất đang có thứ gì đó vô cùng đáng sợ.

"Phì.. phì…phì…" rất nhiều, rất nhiều tiếng thở mang theo một cỗ sát ý âm hàn nhanh chóng từ bên dưới tán rừng xộc thẳng lên trời cao. Những tiếng "loạt xoạt" đều đều vang lên rồi lan rộng ra xung quanh. Lúc đầu những tiếng "loạt xoạt" chỉ ở trong phạm vi ngang dọc chừng chục trượng. Tuy nhiên sau vài hơi thở ngắn ngủi, những tiếng "loạt xoạt" này như thế bầy ong vỡ tổ đã lan tỏa ra khắp nơi quanh tán rừng rậm rạp.

Bốn phương tám hướng, những tiếng thở "phì.. phì.." chợt cộng hưởng với nhau tạo nên một thứ âm thanh như thể tỏa ra từ cửu u địa ngục.

"Ào ào..!" Đột nhiên tán rừng lay động, trời lặng gió thế mà lá rừng lại bị thổi bay tán loạn trong không khí. Sát na kế tiếp, âm phong gào rú, đất đá cát bụi từ dưới tán rừng bị một lực lượng quỷ dị cuốn lên cao tạo thành một vòi rồng cao hơn mười trượng, xoay tít trên tán rừng già. Vòi rồng kia vừa xuất hiện ngay lập tức lao ào ào về phương hướng của Tiểu Miêu.

"Ngao..o..o!"

Một tiếng kêu tức giận vang lên. Sát na sau đó, từ trong tán rừng Tiểu Miêu miệng ngậm cây Tử Âm lao vút ra khỏi đám cành lá rậm rạp rồi chạy như bay về một dải đất trống đầy đá sỏi phía xa xa chân núi. Phía sau nó một đàn rắn nhung nhúc, trườn bò ngang dọc đuổi sát theo sau. Điều kỳ lạ là tuy tốc độ thực sự của đàn rắn này tuy không nhanh bằng Tiểu Miêu nhưng cách chúng di chuyển, tương hỗ lẫn nhau lại khiến tốc độ của chúng nhanh gấp mấy lần.

- Sư phụ! Cái này hình như là "Vạn xà trận". Lý Thiền Nam nhìn đoàn rắn đông đảo bên dưới hô lên một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!