Trên bình đài rộng lớn, mười tám người cả già lẫn trẻ vẫn đang đứng nhìn những biến hóa cuối cùng của không gian bao quanh Cổ Mộng kết giới. Mãi đến một lúc sau khi ánh nắng trên cao chan hòa lan tỏa khắp mọi nơi thì mọi người mới thu lại ánh mắt cảm thán. Xa xa trùng trùng đồi núi, sông hồ quanh co uốn khúc, một giải giang sơn tú lệ hiện ra trong tầm mắt của mọi người.
- Trước mặt chúng ta bây giờ chính là tàn tích của Cổ Mộng kết giới! Tất nhiên nơi đây là một địa phương thuộc Vạn Tiên Sơn! Vạn Trường Hy là người đầu tiên lên tiếng giải thích.
- Hy lão đầu, bây giờ chúng ta chia thành từng nhóm như cũ hay là cùng nhau tiến lên? Lý Thiền Quang cười nói, ánh mắt xẹt qua chút kỉ niệm.
- Ha hả! Lý huynh còn phải nói sao? Chúng ta chia thành từng nhóm riêng biệt! Mười ngày sau sẽ lại hội tụ về đại điện của Vạn Thú Môn! Kim Vũ Trọng vuốt râu cười nói.
- Tốt! Tuy lần này không còn là đại hội tầm bảo nhưng mười ngày tới ta sẽ đem đồ đệ đi một vòng lịch lãm Vạn Tiên Sơn! Lý Thiền Quang ồm ồm nói.
- Ta cũng vậy..! Ta cũng thế..! Mấy lão già đều gật đầu nói.
Vạn Tiên Sơn ngang dọc mấy chục vạn dặm, phi hành liên tục không ngừng nghỉ cũng mất hơn hai tháng thời gian. Mười ngày tham gia đại hội tầm bảo cũng chỉ đủ để đám trưởng lão cùng đám tiểu bối lướt qua một phần nhỏ của Vạn Tiên Sơn.
- Ha hả! Ta xem chừng lần này các ngươi đến là vì linh thú nhiều hơn là tham gia đại hội tầm bảo rồi! Lý Thiền Quang cười dài.
- Hà.. hà…! Chỉ là chăm lo cho đám tiểu bối một chút thôi! Hồng Trí Thành cười nói.
Vạn Trường Hy nhìn đám trưởng lão khuôn mặt hiện lên ý cười rồi nói:
- Nếu đã vậy mười ngày sau chúng ta lại tụ họp tại đại điện!
Lý Thiền Quang là người đầu tiên bay khỏi đỉnh núi, vừa lăng không lão đã ồm ồm gọi lớn:
- Thiền Nam, mau theo ta!
Nói rồi lão bay vút về một hướng phía xa, Lý Thiền Nam mau chóng phi hành đuổi theo lão.
- Chúng ta cũng đi thôi!
Đám trưởng lão của các đại cung, đại tông nhanh chóng đem đệ tử của mình bay vút về nhiều hướng. Xem ra lời của Lý Thiền Quang đã thành sự thật, hướng bay của đám người này đều chọn những đỉnh núi cao chót vót tầng mây. Những nơi đó thường là nơi có nhiều linh thú cường đại.
Chớp mắt mười tám người già trẻ giờ chỉ còn lại ba người đứng trên bình đài. Ba người này một là Mộc Thừa Thiên, hai là Vạn Trường Hy cuối cùng là Triệu Nhã Nhi. Mộc Thừa Thiên vì xác định đến nơi này sẽ gặp Vân Tuyết nên lão chỉ đi một mình không mang theo bất cứ đệ tử nào. Hơn nữa lão cũng biết lần này Vân Tuyết đến Vạn Thú Môn vốn là để tìm kiếm một đầu linh thú.
Vạn Trường Hy lúc này cười nói:
- Mộc huynh đã xác định được vị trí của nha đầu kia rồi?
Mộc Thừa Thiên gật đầu cười nói:
- Nha đầu kia không có gì đáng ngại!
- Ha hả! Ta biết Vạn huynh tò mò về tiểu tử kia!
Vạn Trường Hy mỉm cười gật đầu, quay sang bên cạnh nhìn Triệu Nhã Nhi nói:
- Chúng ta đi thôi!
…
Ở một không gian khác.
Tinh quang lấp lánh tô điểm vạn dặm núi đồi.
Diệp Nguyên cùng Vân Tuyết huyền phù lơ lửng trên cao, đôi mắt hai người vẫn toát lên vẻ ngẩn ngơ trước một màn kỳ cảnh vừa rồi. Núi đồi, sông suối liên miên bất tận, non xanh nước biếc làm lòng người cảm thấy an tĩnh đến lạ thường.
- Thật đúng là nhân gian tiên cảnh! Diệp Nguyên cảm thán.
Lúc này hai tay vẫn chắp sau lưng, hắc y lay động theo từng làn gió. Khuôn mặt hắn hiện tại tuy non nớt nhưng ánh mắt lại hiện rõ vẻ sâu lắng cùng với chút u buồn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!